9. Tạ Vãn Chi
Hà Phong quay lưng về phía cô, không trả lời.
Quý Đồng vòng ra trước mặt anh: “Có phải anh đã báo mộng cho em không?”
“Không phải.” Thực sự không phải Hà Phong, anh cũng không hiểu tại sao Quý Đồng lại mơ thấy những chuyện của kiếp trước.
“Người luôn xuất hiện trong giấc mơ của em chính là anh, đúng không?” Cô thấy anh im lặng thì có hơi nóng nảy, “Chắc chắn phải có nguyên nhân chứ. Kiếp trước, hay kiếp trước nữa, chúng ta có phải người thân không? Bạn bè? Hay là mối quan hệ nào khác?”
“Đó chỉ là giấc mơ thôi, em đừng suy nghĩ nhiều.” Hà Phong ngắt lời cô, nhìn thẳng vào mắt cô, “Em nên tập trung vào việc học, chứ không phải lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện như thế này.”
Quý Đồng buông tay.
“Việc lần trước em nhờ anh giúp thì sao? Anh đã tìm được tin tức của bố em chưa?”
“Ông ấy đã đi đầu thai rồi.” Hà Phong thấy cô rũ mắt thì lại mủi lòng, “Nếu em muốn gặp, tôi có thể cho em biết ông ấy đang ở đâu.”
“Không cần đâu.” Quý Đồng hơi khựng lại, “Lần trước em đã hứa là sẽ đốt tiền giấy cho anh rồi.”
“Không cần đâu.”
“Đã hứa rồi, đốt tiền cho anh thì em mới yên lòng được.”
“Tôi sinh năm 1913, ngày 19 tháng 12, mất vào tháng 8 năm 1948, ngày cụ thể thì tôi không nhớ rõ.”
“Em nhớ rồi, cảm ơn anh hôm nay lại giúp em một lần nữa.” Cô xoay người rời đi, “Làm phiền anh rồi, xin lỗi nhé.”
Hà Phong nhìn theo bóng lưng của cô: “Tôi đưa em về.”
“Không cần đâu, em tự về được.” Quý Đồng đi về phía Tây.
“Quý Đồng.” Anh chợt gọi cô một tiếng.
Quý Đồng mong đợi quay đầu lại, ngay lập tức cảm thấy toàn thân như bị một luồng sức mạnh hút lấy, biến mất ngay trước mặt anh.
Khi tỉnh lại, cô đã trở về trong cơ thể mình. Cô bật dậy, thử cử động tay chân, rồi lại nằm xuống, nhắm chặt mắt, thử xuất hồn lần nữa nhưng không tài nào làm được.
Cô lại mở mắt ra, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.
Nhưng có xuất hồn ra được thì đã sao chứ?
…
Lời hứa đốt tiền giấy cho Hà Phong, cô vẫn phải thực hiện.
Trời chập tối, nhân lúc Chu Hâm đang bận tăng ca chưa về nhà, bà nội thì đi chợ mua thức ăn, Quý Đồng mang theo tiền vàng và chậu sắt xuống lầu, tìm một nơi vắng vẻ lén đốt.
Hà Phong đứng cách đó không xa nhìn cô.
Suốt thời gian qua, ở những nơi Quý Đồng không nhìn thấy, anh vẫn luôn im lặng bảo vệ cô.
Mạnh Nguyên đứng bên cạnh than ngắn than dài: “Người ta nhung nhớ anh bao lâu nay, khó khăn lắm mới gặp được một lần, vậy mà anh lại nỡ đối xử với người ta như thế.”
“Cô ấy khác với người thường, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên làm thế nào.”
“Hay là anh đi đầu thai quách cho rồi, biết đâu còn kịp theo đuổi cô ấy, cùng lắm chỉ mười mấy năm thôi mà.”
“Cô ấy có thể chờ tôi sao?”
“Này này này, tôi nói chơi thôi, anh đừng có tưởng thật nhé, tôi không nỡ xa anh đâu.” Mạnh Nguyên nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, lại hỏi, “Không phải chứ, anh thật sự có ý định đó à?”
Hà Phong vẫn dõi theo Quý Đồng ở phía xa: “Cô nghĩ Thập Nhất Điện sẽ để tôi đi chuyển kiếp sao?”
Mạnh Nguyên suy nghĩ hồi lâu: “Cũng đúng, anh đã gây ra bao nhiêu nghiệp chướng thế kia mà.”
Hà Phong cười khổ một tiếng, “Phải, tội nghiệt của tôi quá nặng, khó có thể tha thứ.”
Mạnh Nguyên cảm thấy mình đã lỡ lời: “Hôm nay anh sao thế? Anh biết mà, tôi chỉ đùa thôi.”
“Ừ.”
“Ái chà, anh đừng thế này, tôi chẳng quen chút nào.” Mạnh Nguyên đáp xuống trước mặt anh, thè lưỡi làm mặt quỷ, “Hay anh đánh tôi hai cái đi, anh đánh tôi hai cái đi mà.”
Hà Phong cười đẩy cô nàng ra: “Đúng là muốn ăn đòn.”
Bấy giờ Mạnh Nguyên mới yên lòng.
…
Quý Đồng hạ quyết tâm, đốt xong chỗ tiền giấy này sẽ không bao giờ nghĩ đến anh chàng quản lý trật tự đô thị đó nữa.
Cô phải chăm chỉ học tập, thi vào một trường đại học tốt, tìm một công việc tốt, kiếm tiền nuôi Chu Hâm và bà nội.
Cô nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy, trong đầu bất chợt thoáng qua một gương mặt quen thuộc.
Lại là Hà Phong của thời niên thiếu.
Ngay vào khoảnh khắc này, ý chí của cô lại lần nữa sụp đổ, thẫn thờ nhìn đống lửa.
Đầu ngón tay đột nhiên nóng rát, suýt nữa thì lửa đã l**m đế ngón tay. Cô vội vàng ném tờ tiền giấy đi, đưa tay lên xoa xoa tai.
“Nóng quá!”
“Ai bảo em cầm gần thế, mau đưa đây cho tôi.”
Đầu óc Quý Đồng trống rỗng mất một lúc.
Đây là ký ức của ai?
Trời bỗng tối sầm, gió nổi lên, thổi tung mái tóc dài xõa ngang vai của cô. Những chiếc lá ngân hạnh trên mặt đất cũng bị thổi bay, cả những tờ tiền giấy đang cháy dở trong chậu lửa kia cũng không phải ngoại lệ.
Cô ngã ngửa ra sau, ngồi bệt xuống đất, kinh hãi nhìn những ngọn lửa bay loạn xạ.
Ký ức trong đầu như bị phân tách ra, đột nhiên xuất hiện thêm nhiều đoạn phim đứt quãng không rõ nguyên do.
“Bảo em trốn mà em không chịu trốn, cứ thích để tôi phải tự mình ra tay.”
“Sao thế? Ở nhà có người tình đang chờ à?”
“Hắn dám cản, tôi sẽ chặt tay chặt chân hắn. Em không gả, tôi sẽ trắng trợn cướp về. Kẻ nào ngáng đường, tôi cũng sẽ bắn chết kẻ đó.”
“A Chi.”
“Vãn Chi.”
…
Trời mưa rồi.
Quý Đồng thất thần đi loanh quanh bên ngoài, ngón tay móc vào chiếc chậu sắt đã được nước mưa rửa sạch.
Đầu đau như búa bổ.
Cô bỗng vấp vào một phiến đá xanh nhô lên trên nền đất, ngã nhào về phía trước, chiếc chậu sắt loảng xoảng rơi xuống đất rồi lăn đi rất xa.
Lòng bàn tay tê rát, cô lật tay lên xem thử, thấy ở chỗ đó đã bị trầy da.
“Chậm thôi, kẻo ngã chết đấy.”
“Tôi sẽ không nhặt xác cho em đâu.”
Lại nữa rồi.
Cô ngồi bệt dưới đất, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, không biết phải tiếp nhận những ký ức vừa xa lạ vừa quen thuộc đột ngột ập đến này như thế nào.
Quý Đồng dùng sức vỗ vỗ vào đầu mình, thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đã mất khả năng phân biệt giữa được giấc mơ và hiện thực rồi hay không.
Có phải mình bị tâm thần phân liệt rồi không nhỉ?
Cơn mưa bỗng chốc ngừng rơi.
Quý Đồng mở mắt ra, thấy một chiếc ô đen đang lơ lửng che trên đầu mình, nhưng lại không có người cầm ô.
Cô lờ mờ cảm nhận được Hà Phong đang ở quanh đây.
“Là anh phải không?”
Hà Phong xuất hiện bên ngoài chiếc ô, những giọt mưa xuyên qua cơ thể anh.
Quý Đồng ngước lên nhìn anh, đôi tay buông thõng, trong lòng bỗng chốc trào dâng hàng ngàn hàng vạn nỗi tủi hờn muốn được giãi bày cùng anh.
Ngàn lời vạn chữ, cuối cùng chỉ còn lại một câu:
“Anh đến rồi.”
Anh đau lòng nhìn cô: “Mau về đi.”
“Hà Phong, hình như em nhớ ra rồi.”
“Trước đây… có phải em tên là… Tạ Vãn Chi không?”
…
Vãn Chi là tên hiệu, còn tên thật của cô là Tạ Trì, nghe giống như tên của con trai. Vì Trương Ngọc Uyển đau đớn suốt bốn ngày trời mới sinh được cô, nên mới đặt cho cô một chữ “Trì”, tức là muộn.
Tạ gia nhiều đời đảm nhiệm chức vụ trong họa viện cung đình, khi truyền đến đời Tạ Gia Hưng thì sa sút dần, cuối cùng chuyển sang kinh doanh. Trong đám con cháu, chỉ có anh tư Tạ Sán và Tạ Trì là yêu thích hội họa.
Vợ cả của Tạ Gia Hưng tên là Lý Nguyệt Lan, cuộc hôn nhân của họ là do thế hệ trước sắp đặt, vì kết hôn nhiều năm không có con cái nên Tạ Gia Hưng đã đường hoàng nạp liền hai phòng thê thiếp, khiến Lý Nguyệt Lan uất ức đến phát bệnh.
Tạ Trì là con gái thứ bảy của nhà họ Tạ, Trương Ngọc Uyển sinh nàng khi chỉ mới mười sáu tuổi, chưa hết kỳ ở cữ đã qua đời.
Trương Ngọc Uyển vốn là học trò theo học vẽ với ông nội của Tạ Trì là Tạ Triệu Đình. Năm đó đêm đông tuyết rơi mù mịt, đường sá khó đi, Tạ Triệu Đình giữ bà lại phòng khách nghỉ một đêm, nào ngờ lại bị Tạ Gia Hưng làm nhục, từ đó trở thành bà ba.
Gia đình quyền quý, khó tránh khỏi việc ghen tuông tranh sủng, nhưng cũng chưa đến mức một mất một còn. Tạ Trì và cha không thân thiết, bởi vì lúc sinh thời, Trương Ngọc Uyển gần như chưa bao giờ cho Tạ Gia Hưng sắc mặt tốt. Tạ Trì lại thừa hưởng tính cách lạnh lùng ít nói của mẹ, thế nên không được lòng người khác.
Từ nhỏ, cô đã theo ông nội Tạ Triệu Đình vào núi ẩn cư, sau này Tạ Triệu Đình tuổi cao sức yếu, được đón về nhà họ Tạ, do đó cô mới theo ông trở về.
Tạ Gia Hưng có tiếng trọng nam khinh nữ, ông ta có ba người con trai, con thứ hai là Tạ Hồi, con thứ tư là Tạ Sán, còn có một đứa con thứ mười mới sinh, tạm thời chưa đặt tên. Tạ Hồi là con của bà hai, đi theo Tạ Gia Hưng làm kinh doanh, rất được lòng ông ta. Trong một bữa tiệc rượu nọ, Tạ Gia Hưng từng công khai tuyên bố sau này sẽ giao lại gia nghiệp cho anh ta.
Anh tư Tạ Sán là do Lý Nguyệt Lan sinh ra, là người con đích tôn duy nhất của nhà họ Tạ, nhưng trong người lại di truyền thiên phú của tổ tiên, yêu thích thư họa, chán ghét thương đạo, cũng chẳng tranh giành gì, hằng ngày chỉ ngâm thơ vẽ tranh, lâu dần Tạ Gia Hưng cũng mặc kệ anh.
Tạ Trì không có nhiều tình cảm với người nhà họ Tạ. Lúc chưa đầy sáu tuổi, cô đã cùng ông nội đi ẩn cư, tự nhiên cũng không thân thiết với các anh chị em, có đồ ngon vật lạ gì họ cũng chẳng bao giờ mang cho cô, đôi khi nhìn thấy còn mỉa mai gọi cô là đứa con gái quê mùa mới từ trong núi ra, may mà có ông nội chống lưng nên không ai dám công khai gây rắc rối.
Tạ Sán cực kỳ yêu thích bức họa “Thước Hoa Sắc Thu Đồ” của Triệu Mạnh Phủ, vẫn luôn muốn tận mắt nhìn thấy Tiểu Hoa Sơn và núi Thước (*) một lần. Tạ Trì được ông nội cho phép, cùng anh lên đường đi tới đó.
(*) Hai ngọn núi nằm ở phía Đông Bắc thành phố Tế Nam, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc.
Giữa tháng 8 năm 1930, Tạ Sán thu dọn một xe đầy thư họa giấy mực, đưa Tạ Trì và ba người hầu của gia đình, rầm rộ lên đường đến Tế Nam.
Đi được nửa đường mới phát hiện ra Tạ Nghênh cũng lén đi theo. Tạ Nghênh xếp thứ chín, vừa tròn mười ba tuổi, là em gái nhỏ nhất của Tạ Trì, lại là con của Lưu di nương đang được sủng ái sinh ra nên rất được Tạ Gia Hưng yêu quý, muốn gì được nấy, thành ra tính tình có phần kiêu căng tùy tiện.
Tạ Sán không chịu nổi cái vẻ nhõng nhẽo của Tạ Nghênh, đành phải mang cả cô bé theo cùng.
Họ ở nhờ nhà của một người chú tại Tế Nam được hai tháng, ngày nào Tạ Trì cũng cùng Tạ Sán ra ngoài ký họa. Hai người vẽ được không ít, cũng tích lũy được khá nhiều tư liệu hội họa.
Tạ Nghênh đã đi du ngoạn Tế Nam hai lần, thấy chán nên đã ầm ĩ đòi về nhà, la hét đến mức nhà của người chú kia không lúc nào được yên bình.
Thế là họ về sớm hơn dự kiến nửa tháng, khi đi ngang qua địa phận Duyện Châu thì gặp phải một bọn sơn tặc. Mấy tên tùy tùng đi theo làm sao đấu lại được lũ cướp hung hãn, kẻ bị thương, người bỏ chạy. Tạ Sán bị súng bắn trúng chân, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng đã ngất đi, còn Tạ Trì và Tạ Nghênh thì bị bắt lên núi.
Khi Tạ Trì tỉnh lại, cô phát hiện mình đã bị ném vào trong một căn phòng tối tăm đến mức không thể nhìn thấy gì, tay chân bị trói chặt, xung quanh là một đống hòm gỗ, còn có mùi ẩm mốc thối rữa nồng nặc.
Đây hẳn là một nhà kho lâu ngày không được quét dọn.
Cô bị đánh ngất rồi vác đến đây, chỉ vì vùng vẫy quá dữ dội, bọn cướp thấy phiền nên cho cô một gậy ngất xỉu.
Đầu Tạ Trì đau nhói từng hồi.
“Nghênh Nghênh.”
“Nghênh Nghênh.”
Không có tiếng trả lời.
Tạ Trì nằm trên đất lăn lộn hai vòng để thăm dò độ rộng của căn phòng, phát hiện Tạ Nghênh không có ở đây. Cô nhìn thấy ánh sáng lọt qua khe cửa, đang định lăn đến chỗ đó thì cửa bỗng mở ra, một bóng đen nhảy vào làm cô giật mình.
Nhìn vóc dáng người vừa đến, đó là một gã đàn ông to béo.
Cả người gã tỏa ra mùi rượu và mùi mồ hôi nồng nặc, đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó đóng cửa lại, lảo đảo lao về phía cô.
Tạ Trì kêu lên mấy tiếng lại bị gã đàn ông bịt chặt miệng. Cô dùng sức cắn gã, khoang miệng lập tức thấy vừa mặn vừa thối.
“Đừng có la.”
Suy cho cùng thì đàn ông vẫn là đàn ông, Tạ Trì không thể làm gì nổi gã.
Mắt thấy tay gã đang hướng về phía thắt lưng mình, cô liền ra sức vùng vẫy, đạp vào những chiếc hòm gỗ bên cạnh khiến chúng kêu vang.
Cứu mạng.
Ai đó cứu tôi với.
Rầm!
Cánh cửa bị đá văng ra.
Cả người Hà Phong toàn là máu. Hắn đang định ra suối tắm rửa, lúc đi ngang qua phòng chứa đồ thì nghe thấy tiếng kêu la của một người phụ nữ.
Gã béo đã ngấm rượu, động tĩnh lớn như vậy mà chẳng có phản ứng gì, chỉ một mực chú tâm lần tìm thắt lưng của Tạ Trì.
Hà Phong túm lấy cổ áo sau của tên này, xách ngược gã lên rồi đá văng ra xa tận hai ba mét.
Gã béo lăn trên đất hai vòng, đang định chửi bới, phát hiện đó là Hà Phong thì sợ đến mức suýt chút nữa tè ra quần: “Tôi tôi tôi… tôi…”
“Tôi cái gì mà tôi?” Người này trông có vẻ nóng nảy, sau lưng giắt một con dao cùng một khẩu súng, chân đi bốt đen ngắn, thắt lưng đeo một sợi dây da đen, “Uống say quá rồi hả? Lá gan không vừa đâu nhỉ.”
“Tam gia, xin ngài tha cho tôi, tôi sai rồi… tôi không dám nữa.”
Hà Phong xua tay, không muốn nhìn vào mặt gã nữa: “Cút mau, lát nữa tao sẽ xử lý mày sau.”
Gã béo lồm cồm vừa bò vừa lăn ra ngoài.
Hai tay Tạ Trì vẫn bị trói, thấy người kia quay lại thì sợ hãi lùi về sau hai bước, lưng dán chặt vào tường.
Cô liếc nhìn đối phương một cái, vì hắn đứng ngược sáng nên cô không thể thấy rõ diện mạo.
Hà Phong tiến lên một bước, nhấc đôi chân dài lên, bốt đen đạp lên chiếc hòm gỗ bên cạnh làm bụi bay mịt mù. Hắn hơi khom người, nhướng mày nở nụ cười lả lơi: “Cô chính là cô vợ nhỏ bị cướp về cho anh cả của tôi đúng không?”
“Ngẩng đầu lên xem nào.”
Thấy cô không trả lời, Hà Phong liền rút dao giắt trong thắt lưng ra, xoay một vòng trên tay, sau đó lại dùng mũi dao gạt đi mái tóc đang rối tung của cô.
Tạ Trì im lặng bất động, sợ hắn lỡ tay một cái là mình xong đời.
Hà Phong cầm dao, lau mũi dao lên quần áo của cô: “Sao chúng lại nhốt cô ở đây? Không phải nên đưa đến phòng của anh cả à?”
Trên cổ tay cô có một vết roi.
“Chúng đánh cô sao?”
Tạ Trì không nói lời nào.
Hà Phong cảm thấy mất hứng, thu dao lại, hạ chân xuống, định rời đi.
Vừa quay lưng, Tạ Trì đã lao tới đâm sầm vào chân hắn. Hà Phong quay đầu nhìn xuống người đang quỳ rạp dưới chân mình: “Gì vậy?”
“Cứu tôi với.” Cô nhìn hắn với vẻ đầy khẩn thiết, “Xin hãy thả tôi ra đi.”
Lần này đến lượt Hà Phong im lặng.
“Còn có em gái tôi nữa, chúng tôi cùng bị bắt lên đây.” Hai tay Tạ Trì bị trói, đầu ngón tay cố gắng níu lấy ống quần hắn mà giật giật, “Nhà tôi có tiền, các anh muốn bao nhiêu cũng được.”
Hà Phong khoanh tay nhìn cô: “Tôi muốn một ngàn khẩu súng, nhà cô có không?”
Tạ Trì ngẩn người, gật đầu lia lịa: “Có, có chứ.”
Hà Phong nhìn ánh mắt đầy dối trá của cô, trong lòng thấy vui sướng lạ kỳ, cố ý thuận theo lời cô nói: “Vậy mà bọn chúng còn bắt được cả một thiên kim tiểu thư cơ đấy.”
Hắn cúi người nhặt sợi dây thừng dưới đất lên, nắm lấy rồi bước ra ngoài. Tạ Trì vẫn quỳ trên mặt đất, vì sợi dây bị kéo căng nên hai tay cô bị treo lơ lửng giữa không trung.
Hà Phong quay đầu lại nhìn cô giật giật sợi dây: “Có đi hay không?”
Tạ Trì mượn lực của hắn để đứng dậy, bị hắn kéo ra ngoài.
Vóc dáng Hà Phong cao lớn, chân lại dài, một bước của hắn bằng khoảng hai bước của cô. Tạ Trì gần như phải chạy bộ mới đuổi kịp hắn.
Cô âm thầm quan sát người này, trông tuổi tác không lớn, trên người lại còn dính rất nhiều máu. Thấy gã say rượu lúc nãy sợ hắn như vậy, chẳng lẽ hắn là một tên trùm thổ phỉ sao?
Hà Phong dẫn cô đi đến bờ sông. Hắn ném sợi dây xuống, cởi chiếc áo khoác dính đầy máu ra.
Tạ Trì thấy vậy thì quay đầu định bỏ chạy, nhưng đối phương đã nhấc chân đạp lên sợi dây thừng.
Cơ thể cô lảo đảo lao đi nhưng hai tay bị giữ lại, cả người tức khắc ngã nghiêng xuống, trán va vào hòn đá cứng lập tức rỉ máu.
Hà Phong vừa cởi bốt vừa cười nhạo cô: “Chạy cái gì?”
Tạ Trì ngồi dậy, đầu đau buốt đến khó chịu.
“Tốt nhất cô nên ngoan ngoãn chút, đừng có chạy lung tung, trên mấy ngọn núi này đều là người của chúng tôi cả.” Hắn tùy tiện vứt bốt đi, lại bắt đầu c** th*t l*ng, cuối cùng chỉ để lại một chiếc quần đùi trắng, “Bọn họ không dễ nói chuyện như tôi đâu.”
Tạ Trì không dám nhìn, liền quay mặt đi chỗ khác.
“Xung quanh còn có rất nhiều bẫy rập, chỉ có con sông này là an toàn thôi. Nếu cô có chết ở xó xỉnh nào, e là chỉ qua một đêm đã bị dã thú ăn thịt sạch sẽ rồi.”
Chỉ nghe thấy một tiếng “ùm”, người đó đã nhảy xuống nước.
Tạ Trì đứng lên, ngoảnh đầu lại nhìn xuống mặt nước, đã không còn thấy bóng dáng hắn đâu.
…