A Chi, A Chi - Uin

Chương 57: Sông Tần Hoài

Khi đi đến chỗ gờ tường hẹp, Tạ Trì bước lên bậc thềm cao hơn, bám vào vai anh để giữ thăng bằng. Hà Phong cố ý lắc nhẹ một cái, khiến cô ngã nhào vào lòng mình.

Ở độ cao này, cả hai có thể nhìn thẳng vào mắt nhau. Một cánh tay Hà Phong vòng qua eo, kéo cô dán chặt vào người mình: “Không muốn hôn tôi một cái sao?”

Tạ Trì tựa vào người anh, cô bật cười, đưa tay nâng mặt anh lên, hôn từ trên trán dọc xuống đến tận mũi thì dừng lại.

Hà Phong dịu dàng nói: “Tiếp tục đi chứ.”

Tạ Trì quay mặt đi, Hà Phong lại xoay cô lại, ngậm lấy môi trên của cô, vừa cười vừa hôn: “Còn trốn à?”

Có người đi ngang qua.

Tạ Trì đẩy anh ra: “Có muốn đi ngồi thuyền không?”

“Ngồi thuyền?” Hà Phong ghé mặt tìm môi cô: “Đi đâu?”

“Sông Tần Hoài.”

“Được thôi, tôi còn tưởng em định cùng tôi bỏ trốn nữa chứ.”

“Không muốn đi à?”

“Muốn chứ, ở bên em thì đi đâu cũng được cả.”

Tạ Trì để anh hôn thêm một lát, sau khi nhìn thấy một chiếc xích lô đi tới từ phía xa thì đẩy ra: “Xe đến rồi.”

Nhưng Hà Phong lại bảo: “Đi bộ qua đó đi.”

“Hơi xa đấy.”

“Tôi muốn đi dạo.”

Đi bộ đến bờ sông Tần Hoài mất gần một tiếng đồng hồ. Thỉnh thoảng hai người lại bàn luận về mấy cái cây bên đường, hay đôi ba câu về những người đi ngang, tuy không nói quá nhiều, nhưng vẫn không hề cảm thấy ngượng ngùng.

Dạo này việc kinh doanh ế ẩm, phần lớn các thuyền đều đã ngừng chạy, cộng thêm trời đã khuya, đa số thuyền đều neo đậu bên bờ, chỉ còn một chiếc thuyền bồng có lão lái đò đang đứng đó. Ông lão đang định neo thuyền về nhà, xua tay bảo Tạ Trì không nhận khách nữa.

Tạ Trì hơi thất vọng, thở dài nói với Hà Phong: “Vậy chúng ta đi dạo dọc bờ sông đi.”

“Đợi chút.” Hà Phong bước xuống trước mặt người lái thuyền, nói thầm với ông lão vài câu. Tạ Trì vểnh tai lên nhưng chẳng nghe được chữ nào.

Một lúc sau, Hà Phong cười vẫy tay gọi cô.

Ông lão nói: “Lên đi, lên đi, đưa hai người đi một chuyến.”

Tạ Trì vui mừng bước tới, Hà Phong đưa tay đỡ, cô nắm tay anh nhảy lên thuyền, va thẳng vào lòng anh: “Anh đã nói gì với ông ấy thế?”

“Không nói cho em biết đâu.”

Tạ Trì lườm anh một cái.

Hà Phong thích thú nhìn biểu cảm của cô, ôm vai cô ngồi xuống: “Tôi nói ngày mai tôi phải ra chiến trường rồi, vẫn chưa được cùng vợ mình ngồi thuyền lần nào, chuyến này đi không biết có còn mạng trở về hay không.”

Tạ Trì lặng người một lát, ngón tay khẽ chạm vào môi anh: “Chắc chắn sẽ về được, em đợi anh.”

Hà Phong đã đến Nam Kinh tổng cộng bốn lần, ngoài việc bàn chính trị ra thì chỉ vội vã gặp cô, chưa bao giờ thực sự ngắm nhìn cảnh sắc thành phố này. Chiến tranh bùng nổ, sớm muộn gì người Nhật cũng sẽ đánh chiếm Nam Kinh, dạo này nhiều người trong thành đã rời đi, chạy về phía Nam hoặc về quê… mọi hàng quán trong thành đều đã vắng vẻ đi bớt.

“Trước kia ở đây thuyền bè neo đậu san sát, nhộn nhịp lắm, còn có rất nhiều phụ nữ đẹp nữa.”

“Đều không đẹp bằng A Chi của tôi.”

“Anh đã thấy đâu mà biết.”

“Thấy hay không cũng vậy thôi.”

Ngồi được một lúc lâu, phía trước lẫn phía sau đều chẳng thấy bóng dáng con thuyền du lịch nào khác. Nhưng bù lại, họ bắt gặp mấy cô gái hát bình đàn bên bờ.

Hà Phong chăm chú lắng nghe, cho đến khi thuyền đi xa, anh hỏi Tạ Trì: “Em biết hát tiểu khúc không?”

“Không biết.”

“Em là người Vô Tích, tính ra là một cô gái Giang Nam chính hiệu còn gì.”

“Ừ.”

“Nói mấy câu tiếng địa phương bên đó cho tôi nghe thử xem.”

Tạ Trì cười, thì thầm hai chữ.

Hà Phong hỏi: “Nghĩa là gì?”

“Anh trai.”

Hà Phong sững người một lát, cười bảo: “Gọi tiếng nữa xem nào.”

Tạ Trì lại gọi một tiếng, Hà Phong nghe mà lòng như tan chảy thành một vũng nước xuân. Anh ôm lấy vai cô: “Em gái.”

Tạ Trì đẩy chân anh ra: “Gớm quá đi.”

“Gớm chỗ nào? Thế gọi là vợ nhé?”

“Anh cứ gọi tên đi.”

“Được rồi, A Chi.”

Tạ Trì bật cười, tựa đầu vào vai anh: “Ừ.”

“Em chẳng bao giờ gọi tôi bằng một cái tên âu yếm nào cả. Cứ Hà Phong Hà Phong mãi, nghe lạnh lùng lắm.”

“Trân Châu nhé?”

“Trân Châu không ổn, người không biết lại tưởng tên đàn bà.”

“Thế thì Hà Bạng.”

Hà Phong gãi bụng cô: “Em lại thế rồi.”

Tạ Trì gạt tay anh ra: “Nghịch nữa là lật thuyền đấy.”

Người lái đò phía trước chèo khua mái chèo, nghe đôi vợ chồng trẻ sau lưng đùa giỡn mà cũng bật cười theo.

“Lúc trước tôi nghe mấy bà vợ gọi chồng mình là ‘tiên sinh’, em cũng gọi một tiếng đi.”

“Tiên sinh, Hà tiên sinh.”

“Sến quá.” Hà Phong khẽ thở dài, nghiêng đầu tựa vào đầu cô: “Chẳng thà gọi là Đương gia nghe còn hay hơn.”

“Tiểu Phong.”

“Bậc bề trên mới gọi là Tiểu Phong.”

Thuyền đi hết một vòng, người lái đò gọi họ: “Đến nơi rồi.”

Tạ Trì ra hiệu cho người lái đò đi thêm vòng nữa. Ông lão thấy người đàn ông đang tựa vào người phụ nữ ngủ say thì lắc đầu thở dài, quyết định đưa họ đi thêm một chuyến nữa.

Lần cuối cùng thấy Hà Phong ngủ ngon lành như vậy là từ bảy năm trước. Tạ Trì có thể tưởng tượng trong những năm tháng nằm vùng giữa quân Nhật, anh đã phải vượt qua mỗi đêm như thế nào. Nhưng sự bình yên ngắn ngủi này cũng chẳng duy trì được bao lâu, anh lại phải dấn thân vào làn tên mũi đạn để bảo vệ Tổ quốc.

Đêm đã khuya, mặt sông bốc lên làn sương mù lãng đãng.

Ánh đèn mờ ảo trong sương cũng trở nên đục ngầu.

Tạ Trì nắm lấy tay anh, lặng lẽ nhìn con đường mịt mù phía trước. Sương mù mỗi lúc một dày, như thể đang báo hiệu cho tương lai của họ.

Tạ Trì đưa tay phẩy nhẹ, rồi lại thấy mình hơi ngớ ngẩn. Cô chỉ là một người bình thường, sao lại nghĩ đến chuyện đối kháng với thiên nhiên như thế.

Hà Phong tỉnh dậy trong tiếng bình đàn. Anh mở mắt, ngồi thẳng dậy, nhìn con đường quen thuộc với ánh mắt ngái ngủ: “Sao lại đi thêm vòng nữa thế này?”

“Muốn anh ngủ thêm một lát nên bảo ông ấy chèo thêm vòng nữa.”

Hà Phong day day huyệt thái dương, dịch xuống nằm trên ván thuyền, hai tay dang rộng chiếm trọn không gian: “Lại đây.”

Tạ Trì ngồi xích lại gần, nhìn xuống người đang nằm: “Cẩn thận ngã xuống nước đấy.”

“Tôi ôm em thì không ngã được đâu.”

“Không thèm, anh tự nằm đi.”

Hà Phong gối hai tay ra sau đầu, nhìn những ngôi sao sáng trên bầu trời đêm, im lặng hồi lâu.

“Nếu anh mệt thì ngủ thêm lát nữa, đến nơi em gọi.”

Hà Phong không nhìn cô, lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm lên bầu trời phía trên cao.

Bao nhiêu năm qua, đi qua bao nhiêu nơi, Nam Bắc Đông Tây, trong nước ngoài nước, anh vẫn chỉ thấy ngôi sao ở trên núi sâu là sáng nhất, đẹp nhất.

Anh nhớ đến cha, nhớ đến Trần Dung Dung, Thanh Dương Tử, Hà Trạm, Trần Tranh… và cả những người ở Lôi Trại, Thanh Trại.

Anh nhắm mắt lại, sợ Tạ Trì sẽ nhìn thấy cảm xúc trong mắt mình, sợ cô nhận ra sự yếu lòng của mình lúc này.

Nam nhi đại trượng phu thì phải đội trời đạp đất chứ.

Hà Phong đỡ Tạ Trì lên bờ, vừa đứng vững thì nghe thấy phía xa có người gọi: “Vãn Chi!”

Cả hai cùng nhìn sang, thấy Mạnh Nguyên đang đứng bên cầu vẫy tay.

Hà Phong không mấy hứng thú với cô nàng, cũng không định hỏi đó là ai.

Mạnh Nguyên thấy Tạ Trì đi cùng một người đàn ông thì vừa chạy tới.

“Muộn thế này rồi mà hai người vẫn còn ở ngoài đường à?”

“Hôm nay là buổi diễn của tôi, hát xong lại bị ông chủ bắt dọn dẹp từ trên xuống dưới một lượt, mệt chết đi được.” Cô ghé đầu nhìn người đàn ông đứng sau lưng Tạ Trì, hỏi: “Đây là ai thế?”

Hà Phong không lên tiếng, muốn xem Tạ Trì trả lời thế nào, không ngờ cô lại đáp: “Bạn.”

Bạn à?

Hơi bực rồi đấy.

Mạnh Nguyên vòng qua nhìn anh: “Lần đầu gặp mặt, chào anh nhé.”

Hà Phong thấy cô nàng cứ nhìn mình chằm chằm từ trên xuống dưới thì lạnh lùng buông một câu: “Cô làm gì đấy?”

“Nhìn một chút thôi mà, đàn ông con trai không cho nhìn à?”

“Không cho.” Nói rồi, anh quay lưng đi.

“Bạn của chị lạ lùng thật.”

“Anh ấy vốn vậy mà. Chúng tôi phải về đây, không còn sớm nữa, cô cũng mau về nhà đi.”

“Đợi chút đã, hai người…?” Mạnh Nguyên cười gian xảo: “Không đúng nha chị Vãn Chi, tối muộn cùng nhau đi dạo thuyền, giờ lại cùng nhau về, về nhà chị à?”

Tạ Trì không phủ nhận: “Anh ấy là vị hôn phu của tôi, sau này có dịp thì cùng nhau đi ăn cơm.”

Hà Phong nghe xong thấy dễ chịu hẳn, khóe miệng không giấu được ý cười.

Mạnh Nguyên lại nhìn Hà Phong: “Vị hôn phu cơ đấy! Chị giấu kỹ thật!”

Cô ghé sát tai Tạ Trì nói nhỏ: “Anh này đẹp trai hơn Tiết Đinh Thanh nhiều.”

Nói rồi, lại huých vai cô một cái, hớn hở: “Được rồi, hai người về đi, hẹn gặp lại hôm khác.”

“Được.”

Trên đường về, Hà Phong cứ cười mãi không thôi.

Tạ Trì huých vào tay anh: “Anh cười gì mà ngu ngơ thế?”

“Cái tên kia tên là Tiết Đinh Thanh à?”

“Ừ.”

“Vừa nãy cô gái kia nói tôi đẹp trai hơn hắn.”

Tạ Trì cười bất lực: “Tai anh là tai chó à? Nói nhỏ vậy cũng nghe thấy.”

“Nói thừa.” Anh cười đắc ý: “Vị hôn phu mà.”

“Gì vậy?”

“Vị hôn phu.”

Tạ Trì buông tay ra: “Lắm lời.”

Hà Phong sải bước đuổi theo, ôm ngang eo nhấc bổng cô lên.

“Đang ở ngoài đường đấy, thả em xuống.”

“Có ai đâu.”

Anh vác cô đi một đoạn lại xoay một vòng.

Đột nhiên anh lại tăng tốc chạy, mang theo cơn gió mùa hạ ấm áp, mồ hôi thấm ướt vạt áo, rồi đột nhiên dừng lại, ghé sát trao nhau nụ hôn nồng cháy.

Dù biết sắp phải chia ly, nhưng cả hai đều hiểu lòng nhau, không một lời níu kéo.

Có thể cùng đi một đoạn đường, cùng đón chung một cơn gió đêm, đã là điều vô cùng hạnh phúc.

Chiếc giường lớn của Tạ Trì thoải mái hơn nhiều so với cái phản gỗ cứng ở cửa hàng sườn xám kia.

Hai người lăn lộn từ đầu này sang đầu kia, lại quấn quýt từ đầu kia sang đầu này. Nửa đêm, dưới lầu đột nhiên có tiếng động, là Ella đã về. Tạ Trì muốn dừng lại nhưng Hà Phong không nghe, anh bịt miệng cô, tiếp tục mạnh mẽ luật động.

Tiếng giày cao gót đến gần, Ella lên lầu, gọi: “Vãn Chi.”

Tạ Trì đấm vào lưng anh, ngược lại Hà Phong lại càng th*c m*nh vào bên trong.

“Vãn Chi, em có đó không?”

Cô cấu chặt vào lưng anh, không kìm được mà ngửa mặt lên, nén tiếng r*n r* vào sâu trong cổ họng. Hà Phong cắn nhẹ vào cằm cô, bấy giờ mới buông cô ra.

Tạ Trì như thoát nạn, lập tức đẩy anh ra, khoác áo ngủ, xỏ dép lê chạy ra cửa, vừa vặn đụng mặt Ella đang đi tới.

Cô đóng cánh cửa sau lưng lại, cố hít thở cho đều: “Chị về rồi à.”

“Em ngủ rồi sao? Thấy đèn còn sáng, chị tưởng em chưa ngủ, xin lỗi vì đã làm phiền nhé.”

“Em chưa ngủ.”

“Sao mặt em đỏ thế?” Ella nhíu mày: “Em không khỏe à?”

“Không có, buổi tối em ăn hơi nhiều nên chạy bộ vài vòng, lại uống chút rượu nữa.” Trên người cô đẫm mồ hôi, phải dùng tay quạt quạt: “Trời nóng quá, em vừa định đi tắm.”

“Ra vậy.” Ella mỉm cười: “Chị đến để nói với em một việc, có một người đàn ông từ Thượng Hải tới, là giáo viên trường mỹ thuật, muốn thuê nhà của chị. Nếu em không phiền thì chị sẽ cho anh ta thuê một phòng ở tầng hai.”

“Dạ được.”

“Là em trai đồng nghiệp của chị, chị đã gặp rồi, là một quý ông rất nho nhã. Vì chị thường xuyên vắng nhà, nên nếu cho anh ta thuê thì phần lớn thời gian chỉ có hai người ở trong nhà này thôi. Chị muốn hỏi ý kiến của em, hoặc chị nghĩ em có thể tìm hiểu anh ta trước, gặp mặt một lần rồi mới quyết định.”

“Không cần đâu, em tin vào mắt nhìn người của chị, vả lại đây là nhà của chị, chị cứ quyết định là được.”

“Vậy thì tốt quá, em nghỉ ngơi sớm đi, chị không làm phiền nữa.”

“Vâng, chị cũng ngủ sớm nhé.”

Ella gật đầu rồi đi xuống lầu.

Tạ Trì quay lại phòng, thấy Hà Phong đang nằm trên giường nhìn mình: “Đàn ông cơ đấy.”

“Sao? Không yên tâm về em à?” Cô đi tới bàn rót một ly nước uống cạn, vì uống quá gấp nên một chút nước chảy xuống cổ.

“Yên tâm lắm chứ, người phụ nữ của tôi như con hổ c** **, quơ tay một cái là quật ngã cả đám.”

Tạ Trì bật cười. Cô đặt ly xuống, ngồi xuống cạnh anh. Hà Phong ôm lấy eo cô, kéo cô ngồi lên người mình, cúi xuống l**m đi những vệt nước chưa khô.

“Tắt đèn đi.”

“Không tắt.” Hà Phong kéo áo ngủ của cô xuống: “Tôi thích nhìn em.”

Sáng ngày hôm sau, có người đến, liên tục nhấn chuông cửa.

Họ đang ôm chặt nhau ngủ, Hà Phong bóp nhẹ vào eo cô: “Có người nhấn chuông kìa.”

Tạ Trì buồn ngủ không mở nổi mắt: “Anh đi xem đi.”

Hà Phong hôn một cái lên vai cô rồi xuống giường, tìm một vòng không thấy quần áo đâu. Thế là anh vớ đại một chiếc quần đùi mặc vào, lững thững đi xuống lầu.

Cửa vừa mở, anh lười nhác nhìn ra ngoài, bỗng nhiên tỉnh cả ngủ.

Là Tiết Đinh Thanh, dẫn theo Tạ Sán đến.

Hai người kia cũng sững sờ. Tiết Đinh Thanh tưởng là người thuê phòng khác, liền nói: “Chào anh, làm phiền rồi, chúng tôi tìm Tạ Vãn Chi.”

Hà Phong không thèm để ý đến anh ta, anh nhìn Tạ Sán, gọi một tiếng: “Anh tư.”

Tạ Sán đánh giá người này một lượt, mơ hồ cảm thấy có chút quen thuộc nhưng mãi không nhớ ra được, cho đến khi đối phương gọi một tiếng “anh tư”, ký ức của anh ta mới đột ngột quay về vài năm trước.

“Là cậu à?”

Hà Phong mở rộng cửa: “Vào trước đi, A… Vãn Chi vẫn còn đang ngủ, tôi đi gọi cô ấy.”

Tiết Đinh Thanh ngơ ngác: “Hai người quen nhau?”

“Tất nhiên là quen rồi.” Hà Phong đột nhiên nảy sinh một chút đắc ý nho nhỏ: “Giữa chúng tôi còn có quan hệ không hề tầm thường nữa là đằng khác.”

“…” Tiết Đinh Thanh nhìn dọc theo cơ bụng của anh xuống dưới, mặt đầy vẻ mịt mờ: “Đêm qua anh ở cùng Vãn Chi?”

“Chẳng lẽ tôi từ trên trời rơi xuống chắc?”