46. Nhớ em
Tạ Trì không chịu được khổ nên đã mua vé hạng nhất, giường nằm ở toa hạng sang rất thoải mái.
Hà Phong cũng đang có mặt trên chuyến tàu này. Cô cố ý đi qua phòng trà nước mấy lần, cuối cùng cũng “tình cờ” chạm mặt anh.
Hà Phong mặc một bộ âu phục đen, trông rất ra dáng con người.
Hanai Eiji là người phát hiện ra Tạ Trì trước. Những cô gái xinh đẹp luôn khiến người ta nhớ mãi không quên, ông ta huých vai Hà Phong một cái, định tiến lại chào hỏi, nhưng lại bị Hà Phong trực tiếp đẩy vào phòng.
Tạ Trì lấy nước xong, đang thong dong quay về thì bị Hà Phong chặn lại ngay trên hành lang. Một tay anh đút vào túi quần, tay kia chống lên thành tàu, không nói lời nào.
Tạ Trì ngước mắt, hờ hững nhìn anh: “Chó khôn không cản đường.”
Hà Phong hạ tay xuống, để cô đi qua.
Anh bám theo Tạ Trì vào trong toa của cô, còn tiện tay đóng cửa lại. Sau đó, anh đứng tựa lưng vào cửa, nhìn Tạ Trì đang ngồi bên cửa sổ thưởng trà: “Rốt cuộc em muốn làm gì?”
“Có làm gì đâu.” Tạ Trì thổi nhẹ nước trong chén, ngước lên nhìn anh, “Nghe danh Trường Xuân đã lâu nên muốn đi xem thử. Sẵn tiện có người thân ở đó, qua ăn chực vài bữa cơm thôi.”
Hà Phong ngồi xuống đối diện cô: “Bây giờ chỗ đó là Tân Kinh rồi, đừng có gọi bừa.”
“Mặc kệ nó là Trường Xuân hay Tân Kinh Cựu Kinh, chẳng liên quan gì đến tôi.” Tạ Trì cười nhạt, đặt ly trà xuống, “Một đêm vợ chồng cũng coi như có tình có nghĩa, dù sao chúng ta cũng có một đoạn duyên ngắn ngủi nhiều ngày còn gì. Đồng bọn của anh cũng phiền phức quá đấy, cứ nhìn chằm chằm vào tôi suốt, anh không quản sao?”
“Em mà cũng sợ bị nhìn à?”
“Tôi không sợ cái đó, chỉ sợ anh lại lôi dao ra phi linh tinh thôi.”
Hà Phong vươn tay cầm lấy ly nước của cô, đưa lên môi nhấp một ngụm.
“Cái mồm chó dính phân của anh vừa chạm vào rồi, tôi không cần nữa đâu.”
“Cứ chửi đi, chửi hăng vào.” Hà Phong đẩy chiếc ly về phía cô, “Chửi thêm mấy câu nữa tôi nghe.”
“Lãng phí nước miếng của tôi.”
Hà Phong liếc nhìn hai chiếc vali của cô: “Trong này đựng cái gì?”
“Đồ của phụ nữ, anh cũng hứng thú à?”
“Vào đến quan ải mà không ngoan ngoãn mở ra thì coi chừng tôi.”
“Thiếu đương gia có thể mở ra xem trước được mà.” Tạ Trì xách vali đặt lên bàn, “Hay là để tôi mở cho?”
Hà Phong không đụng vào vali mà lại đụng vào người. Anh đứng dậy bước về phía Tạ Trì, bóp cằm cô, buộc cô phải đối diện với mình: “Muốn khống chế tôi sao?”
“Anh mà dễ khống chế thế à?”
Hà Phong nở nụ cười cợt nhả, bóp lấy cổ cô rồi ấn xuống giường nằm: “Vậy phải xem xem em muốn khống chế chỗ nào đã.”
Vừa dứt lời, Tạ Trì liền dùng lực nhéo mạnh vào eo anh một cái. Cú nhéo này suýt chút nữa đã làm anh mất hết lý trí.
“Em không sợ tôi nổi thú tính mà làm thịt em ngay tại đây à?”
“Anh cứ thử xem, cùng lắm thì một mất một còn thôi.” Tạ Trì đặt tay lên lưng anh, “Kéo được một người đàn ông đẹp trai thế này chết chung cũng không lỗ, huống chi còn là huyết mạch cuối cùng của nhà họ Hà.”
Tay Hà Phong dùng thêm lực, bóp đến mức mặt cô ửng hồng vì nghẹt thở: “Em tưởng tôi không nỡ giết em sao? Đôi bàn tay này của ông đây đã nhuốm máu bao nhiêu người rồi, em có biết không?”
“Không muốn biết.”
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
Hà Phong nới lỏng cổ áo, hằm hằm bước tới mở toang cửa ra, giận dữ gầm lên: “Có chuyện gì?”
Người đến là nhân viên kiểm soát vé. Khách ở toa hạng nhất thường là những người không thể đắc tội, họ luôn phải hỏi han cẩn thận. Vốn dĩ cô nhân viên này còn đang tươi cười, khi nhìn thấy một gã đàn ông cao lớn đáng sợ như vậy thì lại càng thêm khép nép.
Cô vừa định mở lời thì…
“Cút đi.”
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Tạ Trì lặng lẽ nhìn anh: “Cái tính của Thiếu đương gia vẫn không khá hơn năm xưa là bao, lúc nào mở miệng ra cũng bảo người ta cút.”
Hà Phong nhấc bổng cô lên, tay kia túm lấy tóc cô: “Em mà còn nhắc đến ba chữ đó một lần nữa, cẩn thận tôi ném em xuống tàu.”
“Đau.” Tạ Trì nhăn mặt, “Không nhắc nữa, buông ra đi.”
Yết hầu Hà Phong chuyển động, anh buông cô ra, dang chân ngồi xuống, uống một hơi hết ly trà trên bàn.
Tạ Trì cũng ngồi lại chỗ cũ, xoa xoa cổ: “Anh cũng đi Trường Xuân nhỉ? À không, Tân Kinh chứ.”
Hà Phong không trả lời.
“Phận nữ nhi yếu đuối như tôi đến nơi đất khách quê người, thấy quân Nhật là sợ lắm. Lúc xuống xe cho tôi đi nhờ một đoạn nhé?”
Vẻ mặt Hà Phong không đổi, trông lạnh lùng đến phát khiếp.
Tạ Trì nhích lại gần, vẫy vẫy tay: “Ngài Koike?”
Hà Phong bất ngờ đứng dậy, nhấn đầu cô dựa sát vào mình, để lại một vết son lờ mờ trên cổ áo. Giọng nói khản đặc của anh vang lên bên tai cô: “Con nhỏ này, học được cách đe dọa người khác rồi đấy.”
Tạ Trì dùng lực đẩy anh ra: “Tôi đâu có đe dọa anh.”
Cô hơi nhướng mày, đáng thương nhìn anh: “Tôi sợ thật mà.”
Vẫn diễn kịch, y hệt như ngày xưa.
Nhưng Hà Phong lại cứ dính cứng cái chiêu này của cô. Trong lòng anh vừa ngứa ngáy, vừa tê dại, lại vừa chua xót bồn chồn.
Chẳng nói chẳng rằng, xoay người mở cửa bỏ đi thẳng.
…
Đoàn tàu lại chậm chạp di chuyển thêm một đêm, công tác kiểm tra dọc đường thực sự đã được thắt chặt hơn rất nhiều. Sáng nay, Tạ Trì đã bình an vượt qua hai lần kiểm soát.
Qua đêm nay, tàu sẽ vào trạm Tân Kinh.
Còn khoảng hai mươi phút nữa là tới nơi, Tạ Trì đang cân nhắc xem nên dùng lý do gì để gặp Hà Phong thì anh đã tự tới.
Quả thực Hà Phong rất biết cách trà trộn trong đám giặc Nhật. Lúc xuống xe, dọc đường đều có lính Nhật kiểm tra kỹ lưỡng từng người một. Tạ Trì đi theo sau lưng anh, cứ thế đi thẳng ra khỏi nhà ga mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Tạ Trì bảo Hà Phong đưa mình đến khách sạn, trong lòng đã chuẩn bị sẵn mọi phương án và đối sách cho những tình huống có thể xảy ra tiếp theo.
Nào ngờ Hà Phong có việc bận, thả cô xuống là đi ngay.
Tạ Trì làm thủ tục nhận phòng, chỉ đợi tối nay sẽ đi gặp giao liên. Cô vào phòng, khóa cửa, cất hai chiếc vali đi rồi nằm lên giường nghỉ ngơi một lát. Trong phòng quá tối, rèm cửa đóng kín, cô lại đứng dậy đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra.
Tạ Trì đứng cạnh cửa sổ, đưa mắt nhìn xuống vùng đất đang bị người Nhật kiểm soát này.
Trên đường đầy rẫy những người mặc kimono, trong âm thanh ồn ào náo nhiệt là tiếng guốc gỗ lộc cộc không ngớt. Khắp nơi là những lá cờ, lồng đèn kiểu Nhật, hai bên đường cũng toàn là cửa tiệm của Nhật Bản…
Tạ Trì đột ngột kéo rèm lại.
Cô thà lặng lẽ ở lại trong bóng tối còn hơn.
…
Sau khi đưa Tạ Trì đến khách sán, Hà Phong quay về cơ quan đặc vụ một chuyến. Buổi tối, Thiếu tá Sagawa mời anh đến quán Wasubaki uống rượu, đi cùng còn có Hanai Eiji.
Tửu lượng của Hà Phong tốt có tiếng, nhưng anh luôn luôn giả vờ say, khiến đám người Nhật này hoàn toàn không biết giới hạn của anh nằm ở đâu.
Sagawa uống hơi quá chén, vô tình nhắc đến một lô vũ khí chuẩn bị được vận chuyển lên Hắc Long Giang, đó là năm xe tải đầy ắp súng đạn.
Bữa rượu này quả là đáng giá. Hà Phong chuốc cho cả Sagawa và Hanai say đến mức bất tỉnh nhân sự. Lúc bình thường, dù là xã giao hay tụ tập riêng tư, anh luôn giữ lại cho mình ba bốn phần tỉnh táo. Nhưng lần này anh cũng bị ngấm, uống đến mức tay chân run rẩy khó lòng kiểm soát.
Hà Phong dìu hai người kia ra khỏi quán rượu, bảo tài xế đưa từng người về nhà, cuối cùng mới quay về chỗ ở của mình. Ở đây, anh có một căn biệt thự hai tầng, trong nhà không có ai khác.
Tài xế thấy anh nằm gục ở ghế sau thì dìu anh lên lầu trước rồi mới rời đi.
Hà Phong nghe thấy tiếng xe dần xa, lập tức lăn xuống giường, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh, móc họng nôn hết rượu ra.
Nhưng đầu anh vẫn cứ choáng váng, hơi men làm tê liệt cơ thể, sắp sửa nhấn chìm chút ý thức cuối cùng của anh.
Hà Phong nhẩm đi nhẩm lại con đường vận chuyển mà Sagawa đã nói, nỗ lực khắc ghi từng chữ vào tim.
Sau đó, anh xả đầy một bồn nước lạnh, rồi nhấn đầu mình vào trong làn nước.
…
Nửa đêm, Tạ Trì quay về khách sạn. Cuối cùng cũng thuận lợi đưa được đồ, những việc sau đó không cần cô phải lo lắng nữa, vì thế nên tâm trạng cô đang rất tốt. Cô định đi tắm, sau đó uống vài ly rượu để thư giãn rồi đi ngủ, ngày mai sẽ quay về Nam Kinh.
Nhưng còn chưa kịp lau khô người, bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.
Tạ Trì không buồn quan tâm.
Ai ngờ kẻ kia lại dùng chân đá vào cửa, tiếng động lớn như muốn làm rung chuyển cả mặt sàn.
Tạ Trì đã đoán được đại khái, cái kiểu hành xử như chó điên này ngoài Hà Phong ra thì chẳng có ai khác làm được. Cô bình tĩnh mặc đồ ngủ vào rồi ra mở cửa: “Anh bị điên à?”
Hà Phong trực tiếp lăn vào trong, ngã sóng soài dưới đất. Anh đã tỉnh rượu, nhưng lại cứ muốn bám lấy chân cô, thấy nằm dưới đất cũng khá tốt.
Anh bật cười ngô nghê, trông có vẻ rất vui.
Tạ Trì không đóng cửa, khoanh tay vung chân đá anh một cái. Bây giờ cô không còn sợ anh nữa rồi.
“Có chuyện gì vui mà cười ghê thế?”
Năm chiếc xe tải chất đầy vũ khí đấy. Tin tức đã được gửi đi, chẳng mấy chốc lô hàng này sẽ là của phe mình. Có thể không cười được sao? Anh còn có thể cười đến chết nữa kìa.
Hà Phong bị cô đá liên tiếp năm cái, vừa xoa bụng vừa chậm rãi bò dậy nằm lên giường.
Tạ Trì đóng cửa lại, lại đá vào chân anh một cái: “Giả vờ say à?”
Hà Phong nằm im bất động.
Tạ Trì định lấy rượu đổ lên người anh, nhưng vừa mở ra lại thấy lãng phí quá nên lặng lẽ cất đi. Cô đi lấy một cốc nước, tạt thẳng vào mặt anh.
Hà Phong vẫn không có phản ứng gì.
Thế là cô định đi lấy thêm một cốc nữa.
Vừa xoay người đi, một bàn tay vươn ra, nắm lấy cổ tay cô kéo thẳng xuống giường. Hà Phong mạnh mẽ dùng thân mình đè lên, ôm chặt lấy cô từ phía sau.
Tạ Trì dùng cả hai tay để bẻ cánh tay đang siết chặt lấy eo mình ra.
Hà Phong vùi mặt vào sau cổ cô, hít một hơi thật sâu, mặc kệ cô vùng vẫy, cứ thế gác chân đè lên người cô.
Tạ Trì không tài nào nhúc nhích nổi: “Buông ra.”
Đương nhiên là Hà Phong không buông, thậm chí còn ôm chặt hơn: “A Chi.”
Chẳng biết là vì hơi thở kia, hay là vì tiếng gọi trầm thấp ấy mà cô bất giác rùng mình một cái. Tạ Trì chết lặng, để mặc anh ôm, không thèm vùng vẫy nữa.
“A Chi, anh nhớ em lắm.”
Trong lòng Tạ Trì cười lạnh.
“Mấy năm nay anh đi đâu?”
“Miễn trả lời.”
“Có nhớ tôi không?”
“Nếu không phải gặp lại, tôi suýt nữa đã quên luôn mặt mũi anh ra sao rồi.”
“Thế cơ à?” Tay Hà Phong dời lên trên khóa chặt lấy vai, mặt vẫn vùi sâu vào gáy cô: “Còn tôi thì lúc nào cũng nhớ em.”
Anh xoay người đè cô xuống dưới, luồn hai tay vào tóc cô, đôi mắt mơ màng ngắm nghía: “Đêm nào cũng nhớ.”
“Anh định làm gì?”
“Chẳng làm gì cả.” Hà Phong nheo mắt cười, giọng nói trầm khàn quyến rũ khiến người ta nghe mà tê dại cả da đầu, “Nhưng nếu em muốn làm gì đó cũng được.”
Tay anh bắt đầu lân la xuống dưới: “Để tôi thử xem bây giờ với năm năm trước có gì khác nhau không.”
Tạ Trì gạt tay anh ra, mạnh bạo đẩy văng anh ra xa.
Cô lăn về phía cuối giường, nhưng lại bị Hà Phong kéo ngược trở lại, ôm ghì vào lòng.
Tạ Trì bị anh siết đến mức nghẹt thở. Cơ thể anh nóng hổi, vạt áo sơ mi trước ngực thấm đẫm mồ hôi và mùi rượu, nhưng kỳ lạ là không hề khó ngửi.
“Đừng động đậy, để tôi ôm một lát.” Hà Phong hôn lên tóc cô, “Cho tôi ôm một lát thôi mà.”
Tạ Trì ngẩn người một lúc, nghiêng mặt hỏi: “Anh đang làm nũng với tôi đấy à?”
Anh cười khẽ, thì thầm bên tai cô: “Cứ coi là vậy đi.”
“Anh đúng là đồ không biết xấu hổ.”
“Thèm ngủ với em quá.” Cánh mũi anh cọ nhẹ lên trán cô, “Khó khăn lắm mới gặp lại, có muốn ôn lại kỷ niệm xưa không?”
“Giờ trong đầu anh chỉ có mỗi chuyện đó thôi sao?”
“Trong đầu tôi chỉ có mỗi chuyện đó với em thôi.” Hà Phong ôm cô chặt hơn, thở dài một tiếng, “Ông đây cũng kén chọn lắm nhé, không phải hạng đàn bà nào cũng được tôi yêu thương đâu.”
Tạ Trì cười khẩy: “Anh tưởng mình là Hoàng đế chắc?”
Biết là không thoát ra được, cô bèn dùng hai tay chống lên lồng ngực anh để tạo ra một khoảng trống cho mình hít thở: “Chẳng lẽ tình mới không đủ đáng yêu hay sao? Nên anh mới quay lại trêu chọc người cũ này? Không đúng lắm nhỉ.”
“Bớt nói nhảm đi, làm gì có tình mới nào.”
“Thế à, tôi lại nghe nói ngài Koike phong lưu lắm mà.”
“Ai nói?” Hà Phong nới lỏng vòng tay, nhìn vào mắt cô, “Gã bốn mắt kia à?”
Tạ Trì không trả lời.
“Hắn nói xạo đấy.” Hà Phong ấn đầu cô trở lại, tiếp tục vùi cô vào lòng mình, “Tôi không có.”
“Có hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa rồi.” Cô chợt nhớ tới lời gã tài xế nhà họ Khương từng nói, liền ngước lên nhìn anh: “Anh mắc cái chứng b**n th** đó từ bao giờ vậy?”
Hà Phong thừa hiểu cô đang ám chỉ điều gì: “Sợ rồi à?”
Tạ Trì không để lộ cảm xúc, cô bị anh ôm đến mức vã mồ hôi, cảm giác chính mình cũng sắp bốc hỏa đến nơi: “Không buông ra tôi kêu người vào đấy.”
“Kêu đi, kêu to vào, em thừa biết ông đây thích nghe em kêu nhất mà.”
“Để đám phụ nữ Nhật Bản kêu cho anh nghe, xếp hàng mà kêu cho đến khi anh hài lòng thì thôi.”
“Im miệng.” Anh cố kìm chế bản thân, tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, thở hắt ra một hơi, “Đừng nói nữa.”
Tạ Trì thừa cơ lách người trốn thoát, rồi lật người đè anh xuống.
Mấy ngày nay hết bị anh bóp cổ lại đến bẻ cằm rồi xoay như chong chóng, cô đã ghi thù từ lâu. Ngay khi Tạ Trì giơ nắm đấm định nện xuống, Hà Phong bỗng mở mắt ra, nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng tội nghiệp: “Em định đánh tôi thật à?”
Tạ Trì thoáng mềm lòng, cô nới lỏng nắm tay, nhưng sau đó lại nghiến răng đấm mạnh xuống khoảng trống ngay sát tai anh.
Hà Phong nheo mắt cười: “Đấm đi, đấm hỏng giường thì sang nhà tôi mà ngủ, giường bên đó êm hơn nhiều, lại còn rộng nữa.”
Cái miệng này đúng là uổng phí đôi mắt đầy tình tứ kia.
Tạ Trì vung tay đấm thẳng một phát vào mặt anh.
Môi anh đập vào răng, máu lập tức trào ra. Hà Phong chẳng buồn lau, cứ để mặc cho máu chảy: “Con nhỏ này, ra tay ác thật đấy.”
Tạ Trì giật lấy khẩu súng của anh.
Hà Phong nhắm mắt, để mặc cho cô lên đạn, thong thả nói: “Cẩn thận đừng để cướp cò, mạng ông đây quý giá lắm đấy.”
Tạ Trì gí súng vào cổ anh: “Anh thực sự đang làm việc cho người Nhật sao?”
“Sao nào? Muốn làm cùng không?”
“Anh quên mất gia đình, bạn bè mình đã chết như thế nào rồi à?”
“Họ không biết điều thì trách được ai?”
“Đồ súc sinh.”
“Mắng đi, mắng thêm mấy câu nữa cho tôi sướng tai.”
Tạ Trì thấy ngực mình thắt lại.
Cảm nhận được cô đang mất tập trung, Hà Phong nhanh như chớp cướp lại khẩu súng, khóa chốt an toàn rồi ném đại vào góc tường, sau đó kéo cô vào lòng. Tạ Trì không thể vùng vẫy, chỉ đành bất lực nghiến răng áp sát vào người anh.
Không biết giây tiếp theo anh sẽ làm gì, nhưng dưới gối cô có giấu một con dao, nếu thực sự đến bước đường cùng thì liệu cô có dám rút nó ra đâm thẳng vào ngực anh không?
Tạ Trì nghĩ mãi mà không có câu trả lời.
“A Chi à, mấy năm qua… em sống tốt chứ?”
Câu nói ấy đã đột ngột đánh tan chút ý chí cuối cùng còn sót lại của cô.
Tạ Trì cảm thấy dường như mình đang rơi vào một tấm lưới mục nát khổng lồ không thấy điểm dừng, còn anh thì hóa thành một con nhện độc to lớn phủ đầy gai nhọn, nhưng lúc này, anh lại thu hết những cái chân sắc lẹm lại, khoác lên mình lớp lông tơ mềm mại, và từng sợi lông tơ ấy lại găm chặt vào lòng cô.
Vẫn chưa quên sao? Chưa.
Có nhớ không? Có.
Còn yêu không? Không chắc.
Ngay cả khi tự hỏi bản thân của năm mười bảy tuổi, cô cũng không thể đưa ra một câu trả lời khẳng định. Lần duy nhất nói ra lời yêu là khi bị anh ép buộc trên giường.
Mấy năm gần đây, tính tình cô càng ngày càng nóng nảy, nếu là kẻ khác nói những lời th* t*c đó, hẳn là cô đã quay đi nôn mửa hoặc dùng một đao kết liễu hắn rồi. Nhưng khi tuôn ra từ miệng Hà Phong, những lời phong tình tục tĩu đó nghe sao mà thuận tai thế nhỉ? Cô cảm thấy mình cũng chẳng được bình thường chút nào.
Tạ Trì không phải người thanh đạm như nước, cô cũng có h*m m**n, nhất là sau khi đã nếm qua trái cấm… Đúng như lời Hà Phong từng nói, miệng thì gào thét “không muốn” với “cút đi”, nhưng cả thể xác và tinh thần cô đã sớm đầu hàng.
Lúc nào cô cũng cứng miệng, trước đây như vậy, bây giờ cũng thế… Mấy ngày trước, cô còn lừa anh rằng mình đã ngủ với rất nhiều người.
Có cái con khỉ.
Chẳng có ma nào cả.
Như thể trúng phải lời nguyền nào đó, cô lại cứ mãi tương tư một người đã chết.
Giờ đây người chết đó sống lại rồi, nhưng thà rằng anh cứ chết luôn đi cho xong.
Hà Phong đã ngủ thiếp đi. Hơi thở anh hơi nặng, ít nhất là nặng hơn nhiều so với năm năm trước.
Tạ Trì đẩy anh ra, lần này cô đã dễ dàng thoát ra được.
g**t ch*t tên Hán gian này đi.
Suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô suốt nửa tiếng đồng hồ. Tạ Trì không nhớ nổi mình đã cầm súng lên rồi đặt xuống bao nhiêu lần.
Cô vẫn còn giữ lại hai phần… không, ít nhất là một phần hy vọng ở anh. Cho nên, cô thà mạo hiểm đánh cược một ván, cược vào trái tim anh, cược vào chút lương tri cuối cùng trong mắt anh.
Cho dù anh thực sự trở thành một kẻ b*n n**c, thực sự c**ng b*c cô, vậy thì cứ ngủ một giấc, sướng đủ trước rồi giết anh sau. Chết mà lôi theo được một tên đại Hán gian như thế này thì cũng không lỗ. Mấy tên Hán gian hay mật thám Nhật Bản mà cô giết mấy năm qua sao có giá trị bằng tên này được.
Tạ Trì chăm chú quan sát gương mặt Hà Phong. Năm năm trước, vóc dáng và gương mặt của anh đã có vài phần già dặn hơn bạn cùng lứa, giờ hai mươi ba tuổi mà trông chẳng khác gì kẻ gần ba mươi.
Bảo sao mà mạo danh được Hà Trạm. Nếu không biết rõ gốc gác hay quá khứ của anh, có lẽ cô cũng đã chẳng nghi ngờ.
Tạ Trì từng vẽ rất nhiều bức chân dung, người vẽ tranh thường thích quan sát con người. Có loại bại hoại ra vẻ văn nhã, cũng có phường dâm ô giả trang bậc quân tử, nhưng cô vẫn tin vào cái gọi là tâm sinh tướng hơn.
Hà Phong có vẻ ngoài chính khí như vậy, làm sao có thể trở thành tay trong cho kẻ khác được chứ? Tuy anh khốn nạn thật, nhưng tuyệt đối sẽ không đến mức đó, là vì nguyên nhân nào khác chăng? Có lẽ là những bí mật không thể nói ra chẳng hạn.
“Hà Phong?”
Anh khẽ “ừ” một tiếng.
“Anh đi Nhật từ bao giờ?”
“Năm thứ ba mươi mốt.”
“Anh đi một mình à?”
“Ừ.”
“Ai phái anh đi?”
Hà Phong không trả lời nữa. Tạ Trì ghé sát mặt anh, nhìn chằm chằm vào hàng lông mi của anh, âm thầm khao khát điều gì đó: “Anh thuộc phe Quốc hay phe Cộng (*)?”
Hà Phong hừ hừ hai tiếng.
“Anh là gián điệp nằm vùng phải không?”
Hà Phong vẫn im lặng.
“Vậy anh còn là người Trung Quốc không?” Cô dùng ngón tay chạm nhẹ vào vành tai anh, “Nếu phải thì anh hừ một tiếng thôi, tôi sẽ không hỏi nữa.”
Cô lặng lẽ chờ đợi, hy vọng anh có thể phát ra được dù chỉ một chút âm thanh nhỏ nhất.
Hà Phong lật người, ngủ say như chết.
Tạ Trì ngồi thẳng dậy, lặng lẽ nhìn anh một hồi.
Người cô bị anh ôm dính đầy mùi rượu, thế là lại phải vào phòng tắm tắm rửa thêm lần nữa.
Tiếng nước chảy ào ào vang lên.
Trong phòng không bật đèn nên tối om.
Hà Phong quay mặt về phía cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn tấm rèm lụa rủ xuống và khung cảnh bên ngoài qua ô cửa sổ lờ mờ ánh sáng.
Đó là một thế giới còn tối tăm hơn nữa.
***
(*) Sau khi chiếm đóng vùng Đông Bắc (Mãn Châu) từ năm 1931, Nhật Bản không ngừng xâm lấn vào sâu trong lãnh thổ Trung Quốc. Đến năm 1936, quân Nhật đã kiểm soát phần lớn vùng Hoa Bắc và thiết lập các chính quyền bù nhìn. Lúc bấy giờ, ở Trung Quốc có hai lực lượng chính trị – quân sự tiêu biểu:
– Phe Quốc (Quốc dân Đảng), lãnh đạo là Tưởng Giới Thạch, là phe nắm chính quyền chính thống của Trung Hoa Dân Quốc lúc bấy giờ. Quốc dân Đảng thường được mô tả là phe có quân đội chính quy, lực lượng hùng hậu, nhưng trong một số giai đoạn bị coi là nhu nhược trước sự xâm lược của Nhật Bản.
– Phe Cộng (Đảng Cộng sản Trung Quốc), lãnh đạo là Mao Trạch Đông, thường hoạt động bí mật, du kích, có mạng lưới giao liên rộng khắp và thâm nhập sâu vào lòng dân hoặc các vùng bị chiếm đóng. Đảng Cộng sản Trung Quốc thường tập trung vào việc vận động quần chúng và tổ chức các cuộc kháng chiến du kích chống lại quân Nhật.
…