A Chi, A Chi - Uin

Chương 33

33. Đánh cược

Sau khi tan học, Cam Đình cùng bạn trai ra về, còn Quý Đồng tự mình đi đến nhà ăn. Cô không muốn ăn lắm, chỉ mua một bát cháo kê và một quả trứng gà.

Đang bóc trứng, cô bỗng nhớ tới kiếp trước Hà Phong từng bắt mình ăn mấy chục quả trứng, ăn đến mức sau này cứ nhìn thấy gà là cô lại thấy buồn nôn.

Quý Đồng tự mỉm cười một mình. Đang mải hồi tưởng, Mạnh Nguyên đã ngồi xuống đối diện: “Vãn Chi!”

Quý Đồng nhìn quanh, đây là nhà ăn của trường, đông người như vậy, cô chỉ đành dùng tay che miệng nói khẽ: “Ở đây không tiện nói chuyện.”

“Không sao mà, tôi chỉ nhìn cô thôi.” Mạnh Nguyên chống tay nhìn cô: “Ngon không?”

“Không ngon.” Quý Đồng cắn hai miếng trứng, và cháo vào miệng cho xong bữa, sau đó vội vàng dẫn cô ấy đi về phía dãy hành lang nhỏ đằng sau nhà ăn.

Tầm này mọi người đều đã đi ăn cơm hế, xung quanh vắng vẻ, Quý Đồng đi thêm một lúc nữa, xác nhận không có ai rồi mới hỏi: “Sao cô lại tới đây?”

Mạnh Nguyên nghiêm túc đáp: “Tôi đến để bảo vệ cô mà.”

“Ở trường rất an toàn.”

“Được rồi, vậy tôi cứ đi dạo quanh đây thôi, cô cứ làm việc của cô đi, đừng quản tôi.”

Quý Đồng không biết phải nói gì với cô ấy, một lúc lâu sau mới nặn ra được một câu: “Hà Phong vẫn còn đang bận sao?”

“Chắc vẫn còn đang ở Thập Nhất Điện, tôi cũng mấy ngày rồi chưa gặp anh ấy.” Mạnh Nguyên lượn một vòng xung quanh cô: “Sao cô không mang theo lá bùa kia?”

“Để ở lớp rồi.”

“Phải luôn mang theo bên mình đấy nhé.”

“Được.”

Đằng xa có hai học sinh đi ngang qua, Mạnh Nguyên bỗng lớn giọng gọi một tiếng: “Bánh bao kim sa!”

Quý Đồng bị dọa cho giật mình, sau khi định thần lại thì thấy Mạnh Nguyên đã dán sát vào trước mặt: “Vãn Chi, có thể cho tôi mượn thân xác của cô một lát được không?”

“Cô định làm gì?”

“Ăn đồ ăn.” Mạnh Nguyên bay lơ lửng phía trước, chu mỏ hỏi: “Được không?”

“Cô muốn ăn gì? Để tôi mua rồi đốt cho cô.”

“Không cần phiền phức thế đâu, tôi trực tiếp nhập vào người cô là được rồi!”

Tuy cảm thấy không được thoải mái cho lắm, nhưng Quý Đồng vẫn không nỡ từ chối cô ấy: “Được rồi, nhưng cô phải nhanh lên đấy nhé, lát nữa tôi còn có tiết tự học buổi tối.”

“Tôi tới đây!” Mạnh Nguyên vừa định nhập vào người cô thì bị một luồng lực kéo văng ra ngoài.

Quý Đồng ngẩn người tại chỗ, thấy cô ấy đột nhiên biến mất thì lo lắng gọi: “Mạnh Nguyên! Mạnh Nguyên!”

Tiêu rồi, không lẽ bị ác quỷ nào bắt đi rồi sao?

Hà Phong xách Mạnh Nguyên ra một nơi xa, cô nàng gào khóc suốt dọc đường: “Buông ra, buông ra, buông ra! Á á á đau quá! Tôi sai rồi! Lần sau tôi không dám nữa! Đảm bảo không đụng vào cô ấy! Đại ca ơi!”

Hà Phong buông tay ra. Mạnh Nguyên vừa đứng vững đã dùng hết sức bình sinh đấm anh một cái, không ngờ Hà Phong lại thật sự bị cô đấm cho lùi về sau hai bước.

Mạnh Nguyên nhìn vào hai tay mình với vẻ không thể tin nổi: “Vậy mà tôi lại đẩy được anh sao?”

Hà Phong ôm vai, lưng hơi cong xuống, vành mũ che khuất cả khuôn mặt và đôi mày đang nhíu chặt vì đau.

Mạnh Nguyên nhận ra anh có điểm bất thường, ghé sát lại hỏi: “Anh sao thế?”

Hà Phong hít một hơi, đứng thẳng người dậy: “Đừng chạm vào tôi.”

Mạnh Nguyên lo lắng: “Rốt cuộc anh bị làm sao?”

“Vừa mới đóng thêm một cây đinh An Hồn vào người.”

“Hả?” Mạnh Nguyên không hiểu: “Cái trước bị hỏng rồi sao?”

“Không hỏng, đóng thêm một cái nữa thôi.”

Mạnh Nguyên không thể hiểu nổi, rít lên một tiếng: “Tại sao chứ!”

“Đừng có la hét.”

Mạnh Nguyên ngẫm nghĩ hồi lâu, đại khái cũng đoán ra được: “Vì Vãn Chi sao? Anh sợ ở bên cạnh cô ấy sẽ không tốt cho cô ấy, cho nên mới dùng đinh An Hồn để giảm bớt năng lượng của bản thân chứ gì?”

“Cũng không đến nỗi quá ngốc nhỉ.”

Mạnh Nguyên chẳng còn tâm trạng đâu mà đùa cợt với anh, chỉ thấy vừa giận vừa xót, tiếp tục gào lên: “Anh hà tất phải tự hành hạ mình như vậy! Cho dù không chết được thì cũng không thể đối xử với bản thân thế này chứ! Cùng lắm thì rời xa cô ấy một chút là được rồi! Đó đâu phải là đinh bình thường! Một chiếc thôi đã đủ khổ rồi! Anh chán làm quỷ rồi đúng không! Nếu anh mà hồn bay phách tán thật, tôi sẽ không giúp anh chăm sóc cô ấy đâu!”

Hà Phong mặc kệ để cô giáo huấn.

Mạnh Nguyên hét một hồi, bỗng thấy tủi thân: “Anh đã phải chịu bao nhiêu khổ cực như thế rồi.”

Cô ấy bĩu môi: “Cứ khiến người ta lo mãi không thôi. Thôi được rồi, anh thích đóng bao nhiêu chiếc thì tùy, tốt nhất là đóng đầy từ đầu đến chân như con nhím luôn đi! Tôi đi đây! Không thèm xen vào chuyện của hai người nữa, anh tự đi mà bồi cô ấy! Đừng có gọi tôi tới nữa!!”

Hà Phong không quên dặn dò: “Đừng chạy lung tung, đi xa quá tôi không cảm ứng được đâu.”

“Phiền chết đi được!”

Hà Phong không đuổi theo Mạnh Nguyên, mà đi đến chỗ Quý Đồng.

Quý Đồng đang đi loanh quanh, ngó nghiêng khắp nơi. Hà Phong thả chậm tốc độ, từ từ hạ xuống trước mặt cô.

Cô vừa thấy anh, biểu cảm lập tức trở nên vui mừng, nhưng giây tiếp theo đã lo lắng nói: “Vừa nãy Mạnh Nguyên lại đột nhiên biến mất.”

“Là tôi đưa cô ấy đi.”

Quý Đồng thở phào nhẹ nhõm: “Anh xong việc rồi sao?”

“Ừ, xong rồi.”

“Sao giọng của anh nghe yếu thế?” Quý Đồng tiến lại gần một bước, muốn nhìn rõ mặt anh: “Anh bị thương à?”

Hà Phong không trả lời: “Giơ tay lên.”

Quý Đồng không hiểu, nhưng vẫn làm theo.

Hà Phong cũng giơ tay, xuyên qua lòng bàn tay cô.

Anh hơi ngẩng đầu lên, hỏi cô: “Có chỗ nào không thoải mái không?”

Quý Đồng ngẩn người, lắc đầu: “Sao thế ạ?”

Hà Phong lập tức thở phào, khóe môi hơi cong lên, dịu dàng nói: “Em về lớp đi, đợi em tan học rồi, tôi sẽ đến tìm em.”

Quý Đồng mỉm cười đồng ý: “Được.”

“Đi đi.”

Buổi tối, Chu Hâm lái xe đến đón Quý Đồng, đưa cô về nhà rồi lại đến studio.

Bà nội đã ngủ, Quý Đồng nhẹ chân nhẹ tay đi vào phòng, đang định gọi Hà Phong thì đã thấy anh hiện hình ra ngay trước mắt.

Quý Đồng vui vẻ đặt ba lô xuống: “Anh đến từ lúc nào thế?”

“Tôi vẫn luôn đi theo em.”

“Tối nay anh không có việc gì sao?”

“Không có.” Hà Phong chắp tay đứng đó, tự dưng đưa tay cởi mũ trùm đầu ra: “Em đi tắm đi, tôi ở đây đợi em.”

Quý Đồng nghĩ lệch đi, hai tai bỗng nóng bừng, vội vàng tránh mặt ra ngoài.

Cô đóng cửa phòng vệ sinh, nhìn mình trong gương, thấy cả mặt và tai đều đỏ bừng. Cô mở vòi nước, dùng nước lạnh tạt lên mặt, cảm thấy hơi xấu hổ.

Quý Đồng tắm xong, ở lỳ trong phòng tắm để trấn tĩnh hồi lâu rồi mới quay về phòng. Lúc quay lại, cô thấy Hà Phong đang tựa vào bàn nhìn mình.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Quý Đồng mới lên tiếng: “Anh mệt à?”

“Hửm?”

“Thấy anh tựa vào bàn, em tưởng anh mệt rồi.”

Hà Phong bất lực mỉm cười, đứng thẳng người dậy: “Không mệt.”

“Không phải linh hồn không thể chạm vào vật thực của dương gian sao?”

“Ừ.”

“Vậy tại sao anh lại có thể?”

“Tôi không phải linh hồn bình thường.” Hà Phong nhường vị trí cho cô: “Được rồi, không nói nữa, qua đây làm bài tập đi.”

Ở bên cạnh anh thì Quý Đồng còn tâm trí nào mà học hành nữa: “Chúng ta nói chuyện thêm lát nữa đi, tí nữa em sẽ làm.”

“Đã muộn lắm rồi, sáng mai em còn phải đi học.”

“Chỉ nói mười phút thôi.”

“Mười phút cũng không được.” Giọng điệu của anh tuy ôn hòa, nhưng nghe vào lại có một loại cảm giác uy nghiêm không thể từ chối: “Làm nhanh đi, tôi không đi đâu, ở lại đây với em.”

“Năm phút thôi.”

Hà Phong thỏa hiệp: “Được.”

Quý Đồng vui vẻ ngồi xuống bàn, ngẩng đầu nhìn anh: “Tại sao anh mãi vẫn chưa đi đầu thai?”

“Tôi đang làm quan dưới địa phủ.”

“Làm quan có vui không?”

“Không vui.”

“Vậy tại sao anh không từ chức?”

“Từ chức rồi thì tôi lấy đâu ra thu nhập.” Hà Phong mỉm cười: “Không có ai đốt giấy tiền cho tôi cả.”

“Tiền giấy không đắt, em có thể đốt cho anh.”

“Em định nuôi tôi sao?”

“Được chứ.”

“Ngay cả em bây giờ vẫn còn đang cần người khác nuôi đấy.”

“Đợi em lên đại học là có thể đi làm thêm, không bao nhiêu lâu nữa là có thể đi làm kiếm tiền rồi. Anh muốn gì, em đều có thể mua rồi đốt cho anh.”

Hà Phong bỗng lắc đầu.

Quý Đồng hỏi: “Anh sao thế?”

Sau khi đóng chiếc đinh thứ hai vào người, Hà Phong vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Năng lượng của anh giảm sút đi rõ rệt, đến mức tiềm thức tự động nảy sinh sự kháng cự đối với chiếc bùa mà bà đồng kia đưa cho cô.

Anh sợ cô lo lắng nên đáp: “Không có gì.”

“Thập Nhất Điện trông như thế nào?”

Hà Phong lập tức trở nên nghiêm túc: “Mạnh Nguyên nói gì với em rồi?”

Quý Đồng vội đáp: “Chưa nói gì cả, chỉ bảo anh đến Thập Nhất Điện có việc thôi.”

“Hết năm phút rồi.”

“Vâng.” Quý Đồng lật sách bài tập Vật lý ra, trước khi làm còn nhấn mạnh: “Anh không được lén bỏ đi đâu đấy.”

“Được.”

Thành tích môn Vật lý của Quý Đồng cũng khá, cô thuận lợi làm xong mười mấy câu trắc nghiệm, nhưng đến câu cuối thì tự dưng lại bí.

Cô đã nháp hết tờ này đến tờ khác rồi mà vẫn không có chút manh mối nào.

Quý Đồng vò đầu bứt tai một hồi lâu.

Hà Phong nhìn ra cô đang gặp vấn đề: “Sao thế?”

“Em không giải được.”

“Từ từ giải, đừng vội.”

“Khó quá đi mất.” Quý Đồng rũ đầu, liếc anh một cái, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào bài toán của mình thì bỗng hỏi: “Anh biết làm cái này không?”

Hà Phong dời mắt, nhìn thẳng vào cô: “Tôi không biết.”

Quý Đồng thở dài: “Thôi vậy, bỏ qua đi.”

Hà Phong lại nói: “Em có thể dạy tôi cách giải.”

“Hả?”

“Chắc là có bài mẫu chứ? Tôi thấy em vẽ mấy cái ký hiệu đó mấy lần rồi.”

“Cái này gọi là công thức, trong sách có.”

“Mở ra tôi xem thử.”

Quý Đồng làm theo.

Hà Phong nhìn vào sách, còn Quý Đồng nhìn chằm chằm vào anh.

“Lật tiếp đi.”

Quý Đồng ngẩn ra một lúc, sau đó vội vàng lật sang trang sau. Cứ thế, rất nhanh đã đến trang cuối cùng của chương.

“Tôi biết làm rồi.”

“Trong sách toàn là những kiến thức cơ bản thôi.” Quý Đồng như muốn tranh chút thể diện: “Em cũng biết làm, nhưng đề này thì khác.”

Hà Phong không đáp lời cô, anh nhìn vào đề bài mà lúc nãy cô không giải được, im lặng chừng hai phút.

Quý Đồng thầm quan sát anh. Cô biết Hà Phong rất thông minh, nhưng đây hoàn toàn là một lĩnh vực xa lạ với anh, mới chỉ đọc qua một chút như vậy thì làm sao có thể giải ra ngay được.

Lại thêm hai phút nữa trôi qua.

Quý Đồng cảm thấy cứ im lặng thế này mãi cũng không phải là cách. Anh vốn là người kiêu ngạo, nhất định sẽ không chịu yếu thế. Cô giả vờ ho nhẹ hai tiếng, cố ý tìm bậc thang cho anh xuống: “Dạng đề này có độ khó cao lắm, thầy giáo của chúng em cũng phải giải rất lâu mới ra đấy.”

“Đáp án A.”

Quý Đồng có chút nghi ngờ, vội vàng lật ra sau xem đáp án, thấy đúng là A thật.

Hà Phong nhìn biểu cảm của cô, khẽ mỉm cười, giọng nói cũng đặc biệt dịu dàng: “Cần tôi dạy em không?”

“Dạ? À… Có ạ.”

“Cầm bút lên.”

“Ồ.” Quý Đồng cầm bút lên, đột nhiên nó như thoát khỏi sự kiểm soát của cô mà tự mình di chuyển, tạo thành những con chữ trên mặt giấy. Cô mở to mắt, ngẩn ngơ nhìn quá trình giải đề từng dòng từng dòng hiện lên trên giấy nháp. Lý lẽ sắc bén, logic rõ ràng, tiếng bút “xoẹt xoẹt” lấp đầy nửa trang giấy, cuối cùng dừng lại ở con số 2.

Quý Đồng tỉ mỉ phân tích một hồi rồi cảm thán: “Anh giỏi quá đi mất. Không ngờ anh không chỉ giỏi bắn súng, mà còn rất thông minh nữa. Nếu lúc trước anh không làm thổ phỉ mà được đi du học chuyên sâu, biết đâu Trung Quốc lại có thêm một danh nhân rồi.”

Nếu là lúc mười bảy mười tám tuổi, anh nhất định sẽ ngạo nghễ đáp lại một câu: “Ông đây là toàn năng mà.”

Nhưng con người thay đổi, quỷ cũng sẽ thay đổi. Mấy mươi năm sinh tử đã mài giũa anh, biến anh thành con người trầm tĩnh như hiện tại, khác hẳn với dáng vẻ thiếu niên phóng khoáng năm nào.

Quý Đồng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh: “Giá mà anh đi thi đại học thì tốt biết mấy.”

Cô thoáng khựng lại, rồi nảy ra một ý tưởng: “Đúng rồi, nếu thi đại học mà anh cũng giúp em được thì chẳng phải là dễ như trở bàn tay rồi sao?”

“Gian lận là không nên.”

“Vâng ạ.”

Hà Phong nhìn ánh mắt từ vui mừng chuyển sang thất vọng của cô, lại nói: “Nhưng nếu em muốn thì cũng có thể.”

“Hả? Thật sao?”

“Chỉ cần em vui là được.” Hà Phong nghiêm túc nói, “Những thứ này không khó, tôi có thể học, cũng có thể giúp em trong phòng thi, nhưng em vẫn không được lười biếng.”

“Tại sao ạ?”

“Học nhiều kiến thức sẽ tốt cho em. Bất kể ở thời đại nào, học tập là việc cả đời, không nên có điểm dừng. Giống như em nói đấy, nếu năm xưa tôi không làm thổ phỉ mà chuyển sang làm văn chương, biết đâu lại là một con đường khác rồi. Trước đây Trung Quốc bị các nước khác chèn ép không chỉ là vấn đề về ý thức, mà còn là vì kiến thức và khoa học kỹ thuật đều là những thứ cực kỳ quan trọng. Trong thời chiến, nếu vũ khí của chúng ta mạnh hơn một chút thì đã không có nhiều đồng bào phải hy sinh như thế.”

“Anh hối hận sao?”

Ánh mắt anh dịu dàng mà kiên định: “Không hối hận vì đã báo quốc, hối hận là vì cảm thấy năng lực bản thân chưa đủ.”

Quý Đồng chăm chú quan sát anh, thấy cái gã lông bông năm nào thực sự đã trưởng thành rồi: “Anh lỡ lời rồi nhé.”

Hà Phong chưa kịp phản ứng.

“Anh vừa nói là báo quốc, có nghĩa là sau này anh đã đi lính phải không?”

Cây bút trên bàn đột nhiên bay đến gõ nhẹ vào đầu cô một cái. Quý Đồng bị đánh bất ngờ, khẽ kêu lên một tiếng rồi xoa xoa chỗ bị gõ: “Đánh em làm gì?”

“Đừng lãng phí thời gian nữa.” Anh lại điều khiển cây bút gõ vào trán cô, “Tập trung học đi.”

Quý Đồng nắm chặt lấy cây bút, không cho nó gõ nữa.

“Nếu học không vào, tôi sẽ cùng học với em. Nãy giờ tán gẫu lâu thế rồi, không tập trung thì có đến 2 giờ sáng em cũng không làm xong đâu.” Hà Phong mệt mỏi chớp mắt, “Bài này không khó, chỉ là do em không chú tâm thôi. Em nhìn những đề này xem, trên cùng còn ghi là ‘đề cơ bản’, chứng tỏ không khó. Nếu tôi ở đây làm em xao nhãng thì tôi đi trước.”

“Không không, không ảnh hưởng gì cả.”

“Vậy thì tập trung vào.”

“Vâng.”

Quý Đồng cúi đầu nhìn đề, nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây: Tò mò quá đi mất, không biết kiếp trước đã xảy ra chuyện gì. Anh ấy có làm quan lớn trong quân đội không nhỉ? Anh ấy giỏi thế này, chắc chắn là vậy rồi. Không biết mình có thể giống như trước, đột nhiên khôi phục lại ký ức hay không.

“Đừng nghĩ vớ vẩn, nhìn vào đề đi.”

“…”

“Sao anh biết em đang nghĩ gì?”

“Đôi khi linh hồn phát ra những tín hiệu đặc biệt, tôi có thể cảm nhận được.”

“Thế thì chẳng phải em bị anh nhìn thấu hết rồi sao?”

“Em vốn đã bị tôi nhìn thấu từ lâu rồi.”

“…”

Hà Phong bỗng hỏi: “Có phải sắp đến kỳ thi tháng rồi không?”

“Vâng, trước kỳ nghỉ Quốc khánh, còn ba ngày nữa.”

“Em có thể thi được hạng bao nhiêu trong lớp?”

“Em cũng không biết nữa, em mới chuyển đến mà, chắc tầm hạng bảy hạng tám gì đó.”

“Chúng ta đánh cược đi.”

“Cược gì ạ?” Quý Đồng có chút mong chờ vu vơ.

“Cược xem em có thể lọt vào top 5 hay không. Nếu em thắng, tôi có thể trả lời ba câu hỏi bất kỳ của em.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Nhưng nếu em thua, tôi sẽ không tới đây nữa, đợi khi nào em thi vào được top 5 thì tôi mới lại tới tìm em.”

Quý Đồng hào hứng đứng bật dậy: “Vậy nếu em vào được top 3 thì anh hãy trả lời sáu câu hỏi của em nhé, được không?”

“Thế thì em phải cố gắng lên đấy.”

“Em sẽ thắng cho xem.”

Hà Phong mỉm cười: “Tự tin vậy sao?”

Quý Đồng đắc ý ngồi lại vào chỗ, cầm bút chuẩn bị làm bài: “Hồi xưa thi bắn súng em cũng thắng anh rồi còn gì.”

Hà Phong im lặng nhìn cô, từ trong hốc mắt lại tỏa ra luồng sáng xanh lục.

Anh lập tức quay lưng đi, kéo mũ trùm lên rồi biến mất khỏi căn phòng.

“Tuy là bỏ khá nhiều buổi nhưng nền tảng của em cũng ổn, mấy ngày tới ngủ ít đi một chút, muốn bứt tốc không phải là vấn đề. Đến lúc đó anh không được nuốt lời đâu đấy, bất kể em hỏi gì thì anh cũng phải…”

Quý Đồng ngước mắt lên, nhưng phát hiện Hà Phong đã không còn ở đó nữa.

“Hà Phong? Hà Phong?”