A Chi, A Chi - Uin

Chương 3

3. Thật kỳ lạ

Giáo viên chủ nhiệm khoan thai đến muộn, trên đường đi đã nghe lớp trưởng kể sơ qua diễn biến của vụ việc vừa rồi.

Có học sinh trong lớp bổ sung: “Là Lý Khúc đã giúp cậu ấy, lại còn bị thương nữa.”

Hóa ra tên cậu ta là Lý Khúc.

Quý Đồng cảm thấy rất áy náy, có hơi không được yên tâm. Dù sao Lý Khúc cũng vì giúp mình nên mới bị đập trúng, hơn nữa cú đập đó không hề nhẹ, vì vậy cô xin phép giáo viên chủ nhiệm: “Thưa cô, em có thể đưa cậu ấy đến phòng y tế xem thử được không ạ?”

“Em đi đi, lát nữa tan học thì sang văn phòng gặp cô.”

“Em cảm ơn cô.”

Quý Đồng bước ra khỏi lớp, tình cờ gặp Cam Đình vừa từ chỗ bạn trai hớn hở chạy về.

“Vào học rồi mà cậu còn đi đâu đấy?”

“Về rồi nói sau.”

Cam Đình khó hiểu quay lại chỗ ngồi, thấy không khí trong lớp cũng không được bình thường cho lắm. Bình thường có ồn ào đến đâu thì cũng là ồn ào kiểu khác, nhưng giờ đây mọi người cứ túm năm tụm ba, thầm thì bàn tán như thể vừa xảy ra chuyện gì lớn lắm.

Cam Đình hỏi bạn ngồi đằng sau: “Mọi người đang nói gì thế?”

“Vừa nãy Quý Đồng suýt bị đánh, một nam sinh lớp 9 đã ra mặt giúp cậu ấy, mẹ nó ngầu đét luôn.”

“Cái gì?!” Cam Đình vô cùng ngạc nhiên, “Ai đánh cậu ấy?”

“Trương Tâm Nhuỵ chứ ai, nhưng không đánh được, Lý Khúc đã kịp thời ngăn lại. Tiếc là cậu không xem được, gay cấn lắm luôn.”

“Trương Tâm Nhuỵ đánh cậu ấy làm gì? Mà Lý Khúc là ai cơ?”

“Hình như vì bạn trai cậu ta tán tỉnh Quý Đồng. Lý Khúc chính là anh chàng đeo kính học giỏi ấy, nghe bảo…”

Lý Khúc đã đi mất dạng từ lâu.

Quý Đồng quên mất không hỏi cậu ta học lớp nào.

Cô thất vọng quay về, bỗng phía sau vang lên giọng nói.

“Đang tìm tôi à?”

Quý Đồng ngoái đầu lại, thấy Lý Khúc đang đứng ở đầu cầu thang.

Cô bước đến đứng trước mặt cậu ta, hỏi: “Lưng của cậu có sao không? Mình muốn đưa cậu đến phòng y tế xem thử.”

Quý Đồng rất ít khi giao tiếp với con trai, mới nói hai câu mà tai đã đỏ hết lên, cũng không dám nhìn thẳng vào cậu ta, “… Đi kiểm tra một chút.”

“Tôi không sao.”

“Nhưng mà…” Cô xoa xoa ngón tay, ngước mắt lên nhìn cậu ta, thấy Lý Khúc đang nhìn mình chằm chằm thì vội vàng dời tầm mắt đi hướng khác, “Đập mạnh như thế, lỡ đâu bị thương chỗ nào thì sao?”

“Vậy cậu dẫn tôi đi đi, tôi không biết đường.”

Quý Đồng lập tức ngẩn ra: “Tôi cũng không biết, tôi mới chuyển trường đến mà.”

Lý Khúc khẽ mỉm cười, lặng lẽ quan sát cô.

Quý Đồng cúi đầu suy nghĩ, cố gắng lục lọi trong ký ức những thông tin có liên quan đến phòng y tế: “Hình như ở cạnh thư viện thì phải.”

“Vậy thì đi tìm thử xem.”

Quý Đồng đi phía trước, ánh mắt của người phía sau cứ đóng đinh vào bóng dáng của cô suốt dọc đường.

Cần cổ của cô có đường nét thon dài, lệch về phía gáy phải có một nốt ruồi nhỏ. Cô rất gầy, qua lớp áo cũng có thể cảm nhận được vòng eo nhỏ nhắn kia. Dưới chân Quý Đồng đi giày thể thao trắng, ngay cả mép giày cũng sạch sẽ đến mức khó tin.

Cô buộc tóc đuôi ngựa, đuôi tóc quẹt nhẹ qua lưng, gió thổi qua mang theo hương thơm thanh khiết từ mái tóc len lỏi vào hơi thở của anh.

Thơm thật, đó là một mùi hương anh chưa từng ngửi thấy bao giờ.

Lý Khúc theo cô loanh quanh trong sân trường, càng đi, hai bên lại càng hẻo lánh.

Quý Đồng đi đến chóng mặt, không biết nên đi hướng nào: “Hình như là bên này. Không đúng, chắc là bên này chứ nhỉ.”

Cô thấy xấu hổ chết đi được, thầm nghĩ lúc này giá mà có Đại Hoa ở đây thì tốt rồi, còn có thể chỉ đường cho mình. Thế nhưng trong trường lại chẳng thấy bóng dáng một con quỷ nào.

Quý Đồng có chút buồn bực, lúc không muốn gặp thì cứ đụng mặt suốt, lúc có nhu cầu thì chẳng thấy bóng ma nào hết.

Cuối cùng, Lý Khúc là người tìm ra được phòng y tế.

Giường bệnh được ngăn cách với bên ngoài bằng một tấm bình phong màu xanh nhạt, Lý Khúc cởi áo sơ mi, ngồi lên giường để bác sĩ khám.

Còn Quý Đồng thì đứng ở cửa, cách một lớp bình phong, có thể thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng của cô.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi người cô.

“Chỗ này có đau không?”

Lý Khúc “vâng” một tiếng.

“Còn chỗ này?”

“Vâng.”

“Đây thì sao?”

“Vâng.”

“Bị đập không nhẹ đâu, tốt nhất là nên đến bệnh viện chụp phim.”

“Vâng.”

“Cậu có đang nghe tôi nói không đấy?”

“Ừ.”

“Cậu gì ơi?”

Lý Khúc nhìn bác sĩ: “Hả?”

“Rốt cuộc có đau không?”

“Không đau.”

Bác sĩ cạn lời: “Cậu nên đi bệnh viện khám đi, ở đây tôi không chữa được cho cậu đâu.”

“Ồ.”

Lý Khúc mặc áo vào rồi bước ra ngoài.

Quý Đồng tiến lên một bước: “Thế nào rồi?”

“Tôi đã bảo là không có gì mà.”

Bác sĩ bất lực lắc đầu, ông còn lạ gì mấy cái trò mượn cớ không khỏe chạy đến phòng y tế để yêu đương này nữa, đến nỗi không buồn nói thêm với họ câu nào nữa.

Trên đường về lớp, hai người đi song song với nhau, cách nhau khoảng nửa mét.

Lúc sắp đến dưới lầu tòa nhà dạy học, Quý Đồng nói một tiếng: “Cảm ơn cậu.”

Lý Khúc an ủi cô: “Đừng sợ, mấy đứa đó dù hung dữ đến đâu thì cũng chỉ là một lũ nít ranh thôi, không gây ra được sóng gió gì lớn đâu.”

Quý Đồng thầm nghĩ: Nghe cái giọng điệu này đi, làm như cậu lớn tuổi lắm không bằng.

“Về lớp đi, nhớ học hành cho tốt, đừng nghĩ ngợi nhiều, cũng ăn cơm nhiều vào, cậu gầy quá. Sau này…” Anh đột nhiên im bặt, có quá nhiều điều muốn nói, nhưng nói nhiều quá lại sợ cô thấy kỳ lạ.

Quả thực Quý Đồng đã nghe đến mức ngây ngẩn cả người, sao cậu ta lại lải nhải giống hệt bà nội cô thế này.

Lúc đi đến đầu cầu thang, Quý Đồng dừng lại, Lý Khúc cũng dừng bước theo. Cô quay sang nhìn cậu ta: “Cậu… chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”

Môi cô mấp máy như thể vẫn còn lời muốn nói, Lý Khúc vui mừng chờ đợi nửa ngày, kết quả chỉ chờ được một câu: “Nếu có chỗ nào không thoải mái thì cứ đến tìm tôi, tôi đưa cậu đi bệnh viện.”

Cô hơi khựng lại, rồi bổ sung thêm một câu: “Tiền thuốc men cứ để tôi trả.”

“Thật sự không sao mà.” Lý Khúc cong môi, giang rộng cánh tay: “Cậu nhìn xem.”

Động tác này của cậu ta trông cực kỳ giống như đang muốn ôm.

Quý Đồng nhất thời lại thấy xấu hổ, gật đầu, muốn nhanh chóng rời đi: “Vậy tôi về đây, cảm ơn cậu.”

Lý Khúc không nói gì.

Quý Đồng chạy bước nhỏ lên cầu thang, lúc đến khúc rẽ, cô đột nhiên ngoái đầu lại hỏi: “Cậu học lớp nào thế?”

Câu hỏi này khiến anh bối rối.

Thế là anh giả vờ như không nghe thấy, vòng sang phía bên kia bức tường.

Đợi đến khi tiếng bước chân của Quý Đồng hoàn toàn biến mất, Hà Phong mới từ trong cơ thể này chui ra.

Lý Khúc ngã nhào xuống đất, đầu óc choáng váng, cả thế giới như đang quay cuồng. Cậu ta đột ngột bò dậy lao vào nhà vệ sinh, bám vào bồn rửa mặt nôn thốc nôn tháo.

Nôn xong, cậu ta đứng thẳng dậy, sau lưng bỗng cảm thấy đau nhức.

Chuyện gì thế này?

Hà Phong nhìn xuống cậu ta, trong lòng có hơi áy náy.

Đã mấy chục năm anh không nhập vào người sống rồi, người bình thường cũng khó mà chịu đựng nổi.

Anh đi theo Lý Khúc, cho đến khi cậu ta về lớp an toàn rồi mới rời đi.

Toàn thân Lý Khúc vô lực, yếu ớt hô một tiếng báo cáo, sau đó ủ rũ ngồi vào chỗ dưới ánh mắt chăm chú của cả lớp.

Cậu ta lôi tờ đề trải ra bàn, vừa quay đầu lại đã thấy bạn cùng bàn đang nhìn mình chằm chằm với vẻ đầy ẩn ý.

“Nhìn cái gì?”

Bạn cùng bàn giơ ngón tay cái lên: “Không nhìn ra nha.”

“Cái gì cơ?”

“Ngầu quá trời luôn.”

Đồ điên.

Lý Khúc chẳng buồn để ý đến cậu ta, nhìn chữ trên tờ đề mà thấy hoa cả mắt, mới nghe thầy giảng được một câu đã mơ màng gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Rạng sáng, Mạnh Nguyên và hai con dã quỷ đang nằm bò trên mái nhà, nhìn nữ quỷ đang hưởng dụng bữa tiệc trong ngày giỗ của mình từ đằng xa.

Hà Phong gọi hai tiếng nhưng cô không nghe, trái lại lại khiến hai con quỷ kia sợ chạy mất dép.

Hà Phong đi đến bên cạnh Mạnh Nguyên: “Điếc à?”

“Không ạ.”

“Nghe nói cô đi đánh nhau, ai đánh cô?”

“Ai dám đánh tôi chứ, là tôi đánh hắn thì có.”

“Vì chuyện gì?”

“Hắn bảo anh là Hán gian.”

Hà Phong im lặng.

“Tức chết tôi rồi.”

“Mặc kệ hắn đi.”

“Không được, nhất định phải nói cho đúng, rõ ràng anh có phải Hán gian đâu.” Mạnh Nguyên “hừ” một tiếng, “Sau này tôi mà nghe thấy lần nào thì đánh lần đó.”

Hà Phong không nói gì.

Mạnh Nguyên thèm thuồng nhìn những món ăn kia, bỗng thở dài một tiếng: “Thật ngưỡng mộ quá đi, ước gì tôi cũng có đồ cúng, thèm chết tôi rồi, trông ngon quá đi mất.”

Hà Phong lấy tiền đưa cho cô.

Mạnh Nguyên vui mừng nhận lấy: “Oa, sao cho nhiều thế!”

“Cầm lấy mà đi mua.”

Mạnh Nguyên đếm qua đếm lại, đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh: “Bao nhiêu tiền công mà lại đưa hết cho tôi thế này, liệu anh có sao không?”

“Tôi không cần đến, cứ cầm lấy đi.”

“Nhờ uy của anh nên mấy con quỷ nhỏ cũng sợ lây sang tôi, thỉnh thoảng sẽ đưa tiền lẻ hay chút lợi lộc gì đó để nhờ tôi nói tốt với anh.” Mạnh Nguyên nở nụ cười, rút hai tờ trả lại cho anh: “Cứ giữ lại một ít đi, lỡ đâu có việc cần dùng đến.”

Hà Phong liếc nhìn cô một cái, giọng điệu có hơi ngạo mạn: “Tôi không có việc gì cần dùng đến nó cả.”

“Bình thường anh đừng có hung dữ thế, ít nhất cũng phải tạo dựng mối quan hệ với đồng nghiệp cấp trên chứ. Quan hệ xã hội quan trọng lắm đấy. Anh mà leo cao được thì tôi cũng được hưởng lây, biết đâu có ngày cũng được vào Thập Nhất Điện lãnh một chức quan nho nhỏ thì sao?”

“Cũng được.” Hà Phong đưa tay ra định thu lại tiền.

Mạnh Nguyên vội vàng rụt tay lại, cất kỹ hai tờ tiên đi: “Thôi bỏ đi, dù sao anh cũng chẳng bao giờ giữ mối quan hệ tốt được với ai đâu, chỉ tổ lãng phí thôi!”

Cô nàng vèo một cái đã biến mất tăm: “Tôi đi đây nha.”

Hà Phong khẽ mỉm cười.

Khi còn sống, Mạnh Nguyên chưa kết hôn. Năm đó Nam Kinh thất thủ, từ khi chết, cô đã là một cô hồn dã quỷ, không có áo quan, không được Âm ty che chở, không được hưởng trợ cấp, cũng chẳng có nơi nghỉ ngơi cố định. Bao nhiêu năm qua bơ vơ không nơi nương tựa, không tránh khỏi việc bị đám ác quỷ bên ngoài bắt nạt. Cho đến khi tình cờ gặp lại anh, ngày tháng sau này của Mạnh Nguyên mới dễ thở hơn đôi chút.

Khi còn sống Hà Phong không có chị em gái, cha mẹ anh em đều đã đi đầu thai chuyển kiếp từ lâu, chỉ còn lại mình anh lẻ loi đơn độc. Hiếm khi gặp được người quen cũ, bao nhiêu năm qua anh vẫn luôn đối xử với Mạnh Nguyên như em gái ruột, thà rằng để mình chịu thiệt cũng không để muốn cô phải chịu chút uỷ khuất nào.

Dưới kia âm sai đang xích hồn, hình như gặp phải chút rắc rối.

Linh hồn kia trông chỉ mới ngoài hai mươi, không chịu theo âm sai về Âm ty, cứ khóc lóc om sòm mãi. Chuyện này vốn không thuộc thẩm quyền của Hà Phong, bên dưới có quy tắc của bên dưới, ai làm việc nấy, các đơn vị đều không can thiệp lẫn nhau.

Anh chỉ đứng nhìn thứ xa, nhất thời có chút cảm khái.

Mấy mươi năm đằng đẵng đều đã trôi qua như một cái chớp mắt.

Quý Đồng nằm mơ.

Cô mơ thấy mình đang cưỡi ngựa, lao về phía vách đá.

Phía sau có người gọi cô:

“A Chi…”

Ngựa bị kinh hãi, cô có làm thế nào cũng không ghìm cương lại được.

Đến khi sắp sửa lao xuống vực, Quý Đồng giật mình tỉnh giấc.

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, cô có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng th* d*c dồn dập của chính mình, lại nhìn lên chiếc đèn ngủ nhỏ cắm trên tường cách đó không xa, tim đập loạn xạ vì hoảng sợ.

Cô cứ thế trằn trọc mãi cho đến khi trời sáng, thử đủ mọi cách nhưng vẫn không ngủ được.

Ngày hôm sau, Quý Đồng gà gật suốt cả buổi sáng, cho đến tiết thứ tư là thể dục, lúc này đầu óc mới tỉnh táo lại đôi chút.

Tiết thể dục có vài lớp cùng học chung.

Ra đến sân vận động, Quý Đồng đã nhìn thấy Lý Khúc từ xa. Cô định chào hỏi cậu ta, nào ngờ Lý Khúc còn chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, chỉ lạnh lùng đi lướt qua người cô.

Hai từ định nói nghẹn lại nơi cổ họng, cô đành nuốt ngược vào trong.

Có lẽ là cậu ta không nhìn thấy mình chăng.

Sau khi khởi động xong, mọi người tụm năm tụm ba lập nhóm để giết thời gian. Người thì đánh bóng, người thì tán gẫu, có người lại lén chạy về lớp…

Quý Đồng vốn không thích giao du, ở trong lớp, người duy nhất có quan hệ hơi tốt một chút chỉ có Cam Đình. Thế nhưng Cam Đình đã cùng anh người yêu lớp 7 chui vào lùm cây nhỏ từ đầu tiết rồi.

Quý Đồng ngồi một mình dưới bóng cây, quan sát đám nam sinh đang chơi bóng cách đó không xa, trong đó có cả Lý Khúc.

Trông cậu ta có vẻ không được vui cho lắm, dường như bị ép buộc tham gia hoạt động, chơi bóng cũng rất tệ, động tác chậm chạp, không vào được quả nào.

Có phải là do vết thương ở lưng không?

Tiết thể dục là tiết cuối cùng, tan học là được về ngay. Buổi trưa nắng gắt, mấy cậu chàng chơi bóng ai nấy đều mồ hôi đầm đìa.

Quý Đồng ôm ba lô đắn đo rất lâu, cô muốn đưa cho Lý Khúc một chai nước, nhưng do đông người nên cô cảm thấy hơi ngại.

Khóa kéo cứ mở ra rồi lại đóng vào, đóng vào rồi lại mở ra, chiếc ba lô cứ thế bị đóng mở liên tục không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm, lấy chai nước khoáng chưa mở nắp ra khỏi cặp.

Quý Đồng nhìn quanh một lượt, thấy mọi người đều đang chơi đùa, không ai chú ý đến mình, lúc này mới lặng lẽ lẻn qua đó.

Lý Khúc đang đứng bên lề sân bóng nghỉ ngơi. Sống lưng cậu ta thẳng tắp, đang cầm khăn giấy lau cổ. Vài giọt mồ hôi chảy vào mắt, cậu ta liền đưa tay lên dụi.

Thật đúng là dáng vẻ nho nhã của một thư sinh.

“Nước này.” Quý Đồng đưa tay ra, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho một mình cậu ta nghe thấy.

Lý Khúc cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt nghi ngờ.

Quý Đồng giơ tay cao hơn một khoảng: “Cậu uống nước không?”

Lý Khúc không nhận, né sang bên cạnh: “Không uống.”

Mấy nam sinh bắt đầu hò reo trêu chọc.

“Ồ, đây không phải là cô nàng lớp 5 kia à.”

“Mau cầm lấy đi chứ.”

“Còn bày đặt giữ giá! Mà liệu có giữ được không đấy!”

Trước lời trêu chọc của những người này, Lý Khúc cảm thấy rất không thoải mái. Ánh mắt thiếu kiên nhẫn của cậu ta lướt qua đỉnh đầu cô, không thèm nói với cô lấy một lời mà đã xoay người bỏ đi.

Quý Đồng đứng chết trân tại chỗ, giống như vừa bị một tia sét đánh trúng đầu, hoàn toàn phơi bày toàn bộ giữa chốn đông người.

Cô buông tay xuống, lẳng lặng cúi đầu quay về chỗ, lòng bàn tay nắm chặt chai nước khoáng đã ướt đẫm mồ hôi.

Nóng quá.

Xấu hổ quá.

Cô cắn môi, ngẩng đầu lên nhìn Lý Khúc thêm một lần nữa. Cậu ta đang đứng trong đám đông, không ai thèm chuyền bóng cho.

Tại sao lại không nhận? Tại sao lại lạnh lùng như thế, giống như không hề quen biết vậy.

Tại sao mình lại đi đưa nước cho cậu ta chứ!

Quý Đồng hối hận đến xanh ruột.

Hà Phong đang ở ngay bên cạnh. Thấy cô như vậy, lòng anh cũng thắt lại.

Lý Khúc vốn bị dương hư, chắc hẳn ngày thường cũng bị ma theo không ít lần, hôm qua khi nhập vào người cậu ta, Hà Phong đã cảm nhận được khí tức của những linh hồn khác. Thế nhưng, lúc này cậu ta lại đứng giữa một đám nam sinh dương khí bừng bừng. Người sợ quỷ, quỷ cũng sợ người, đặc biệt là những người có dương khí dồi dào. Hơn nữa hiện tại đang là giữa trưa, đối với quỷ mà nói, tất cả những điều trên đều cực kỳ bất lợi.

Lúc này mà nhập xác, ắt sẽ tự tổn thương chính mình.

Quý Đồng lại cúi đầu xuống, cảm thấy mặt nóng bừng bừng, có lẽ là do mặt trời quá gắt.

Đúng vậy, là do mặt trời quá gắt, sắp nướng chín cô đến nơi rồi.

Cô cảm nhận được những ánh mắt xung quanh không ngừng đổ dồn về phía mình, cùng với những tiếng xì xào bàn tán vang lên.

Thật muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống…

Đột nhiên, trên đỉnh đầu Quý Đồng xuất hiện một cành lá xanh.

Còn trong tầm mắt lại xuất hiện một đôi giày thể thao trắng.

Ánh mắt của cô men theo đôi giày trắng nhìn lên, nhìn rõ người vừa đến.

Lý Khúc cầm cành cây, che đi cái nắng gay gắt cho cô.

Quý Đồng ngơ ngác nhìn cậu ta, cổ họng nghẹn đắng.

Lý Khúc không nói lời nào, chỉ đưa tay lấy chai nước khoáng trong tay Quý Đồng, mở nắp ra rồi uống một hơi cạn sạch.

Quý Đồng không biết nên phản ứng thế nào.

Mãi đến khi Lý Khúc đưa lại cái chai rỗng cho cô, còn nói một câu “Cảm ơn.”

Xung quanh vang lên một tràng hò reo.

Quý Đồng nhận lấy cái chai, khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng: “Không có gì.”

“Vậy tôi đi chơi bóng tiếp nhé.”

“Ừ.”

Lý Khúc xoay người, cứ ba bước lại quay đầu nhìn một lần.

Quý Đồng cất cái chai vào ba lô, lại nhìn theo bóng dáng cậu ta.

Lý Khúc đã quay lại chỗ đám bạn, mấy nam sinh bên cạnh lập tức nhìn về phía cô mà cười nói xôn xao.

Quý Đồng lập tức cúi đầu.

Sau đó, giữa tiếng reo hò cổ vũ, cô lại ngẩng đầu nhìn qua.

Lý Khúc vừa ném vào một quả cực kỳ đẹp mắt.

Cậu ta nhìn về phía cô, thấy Quý Đồng cũng đang nhìn mình liền nở nụ cười dịu dàng, tiện tay ném thêm một trái nữa, lại vào.

Hoàn toàn khác hẳn với cậu ta của ban nãy.

Quả thực, đối với Hà Phong mà nói, trò vặt này quá mức dễ dàng.

Năm đó anh cầm đao lượn lờ khắp núi, chỉ cần nhắm chuẩn là bách phát bách trúng, chưa bao giờ thất bại.

Ngay cả việc giết người sau này cũng vậy.