A Chi, A Chi - Uin

Chương 19

19. Tặng đàn bà

Bánh xe lăn kẹt vào một cái hố, có xoay thế nào cũng không chịu nhúc nhích. Hà Phong đứng bên cạnh nghịch mũi tên, chẳng buồn giúp cô dù chỉ một chút.

“Gọi anh đi, tôi giúp cô.”

Đến một cái liếc mắt Tạ Trì cũng chẳng thèm cho hắn.

“Một câu thôi mà.”

Mũi tên rơi xuống đất, Hà Phong cúi người nhặt lên, đột nhiên cảm thấy một giọt nước rơi vào sau gáy. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, nãy giờ ở trong rừng sâu nên chú ý đến sắc trời, đoán chừng là sắp có mưa to.

“Này, sợ sấm không?”

Tạ Trì vẫn đang loay hoay với cái xe lăn.

“Sợ không?”

“Không sợ.” Cô mất kiên nhẫn đáp lại một câu, nào ngờ trên đầu bất thình lình vang lên một tiếng sấm rền vang, khiến cô giật nảy mình.

Hà Phong bật cười: “Không sợ mà sao run cầm cập thế?”

Tạ Trì lười không buồn tiếp chuyện.

“Mưa rồi, không gọi là tôi để cô ở lại đây một mình đấy.” Cái miệng hắn cứ như được khai quang vậy. Vừa dứt lời, vài giọt mưa đã lộp độp xuyên qua kẽ lá rơi xuống, “Bên kia có cái hang, vào đấy mà trú.”

Tạ Trì thật sự không thể thoát ra khỏi miệng hố. Cô đặt chân xuống đất, định thử đứng lên. Nào ngờ Hà Phong đã bước tới hai bước, ôm ngang eo cô rồi hất bổng lên vai, vác cô như vác bao tải, tay kia nhẹ nhàng xách cái xe lăn lên, xoay người rẽ theo hướng tây bắc.

Tạ Trì đấm bôm bốp vào lưng hắn: “Anh làm gì đấy?”

Hà Phong im lặng không đáp.

Tạ Trì đánh hắn suốt dọc đường, cuối cùng được đặt xuống một tấm chiếu cỏ bên trong sơn động.

Hà Phong chống tay lên chiếu: “Đánh đã tay chưa?”

“Chưa.”

“Đánh tiếp đi, cho cô sướng thì thôi.” Hắn áp sát tới, gần như nằm đè lên người cô, “Nào, mạnh tay vào.”

Vì để né hắn nên Tạ Trì ngửa người ra sau, trực tiếp nằm bẹp xuống, yếu ớt kháng cự: “Anh tránh xa tôi ra chút đi.”

Cánh tay Hà Phong bị cô đè dưới thắt lưng, hắn liền vòng tay ôm lấy eo cô: “Thế cô nằm xuống làm gì?”

“…”

Hà Phong nhìn ánh mắt hoảng loạn của cô, cười khẩy một tiếng rồi đứng dậy đi ra chỗ khác.

“Ngồi đây trú mưa đi, tạnh rồi hẵng về.”

Trong hang này từng có người ở, để lại khá nhiều cành củi khô. Hà Phong lại thường xuyên lăn lộn trong rừng nên luôn mang theo bật lửa, hắn xếp củi thành đống rồi dùng bật lửa châm lên, sau đó định đi ra ngoài.

Tạ Trì vội gọi lại: “Anh đi đâu đấy?”

“Kiếm chút gì ăn, lát nữa quay lại.”

Tạ Trì nhìn bóng dáng hắn khuất sau cửa hang, cởi áo khoác ra hơ lửa.

Một lát sau, Hà Phong mang về mấy chùm quả dại.

Sáng ra chưa ăn gì, Tạ Trì đã đói lả. Cô nhìn mấy quả nhỏ màu xanh lam Hà Phong đưa cho, hỏi: “Cái này ăn được không?”

“Không, có độc đấy.”

“…” Tạ Trì vẫn đón lấy, lại sực nhớ đến mấy quả chua lần trước hắn cho, “Chắc không chua loét như lần trước chứ?”

Hà Phong chẳng buồn đáp, ngồi bên đống lửa gặm quả.

Tạ Trì nói: “Tôi muốn quả trong tay anh cơ.”

Hà Phong liếc xéo cô: “Hay để tôi mớm cho? Đưa mồm sang đây.”

Tạ Trì không thèm nhìn hắn nữa. Cô quay mặt đi, cắn một miếng quả xanh trong tay.

Quả mọng nước, vị ngọt lịm rất ngon.

Ngoài củi, trong hang còn có rất nhiều muỗi. Cổ của Tạ Trì bị đốt một nốt to tướng, rồi bị cô gãi đến đỏ rực cả một mảng.

Hà Phong thấy cô cứ gãi cổ không ngừng, liền cởi áo khoác trùm lên đầu cô: “Đừng gãi, nhịn một lát là hết ngứa thôi.”

Tạ Trì vẫn gãi.

Hà Phong giữ chặt tay cô: “Gãi nữa là rách da đấy.”

“Con gì mà đốt ngứa thế?”

“Đặc sản vùng này đấy.”

“Sao nó không đốt anh?”

“Chắc tại cô thơm hơn.” Hà Phong cười cười, rồi lại bước ra ngoài hang, một lúc sau lại mang về hai phiến lá đắp lên cổ cho cô.

Cảm giác thanh mát lan tỏa, cực kỳ dễ chịu.

“Đỡ hơn chưa?”

“Ừ.” Tạ Trì rất không quen với một Hà Phong dịu dàng thế này, cứ cảm giác hắn đang ủ mưu làm trò gì đó.

“Tự cầm đi, một lát là khỏi thôi.”

“Được.”

Hà Phong ngồi xuống bên cạnh, tiếp tục hơ lửa, vì ra ngoài hái lá nên quần áo hắn gần như đã ướt sũng một mảng.

“Sao anh lại tốt với tôi thế?” Tạ Trì nhìn hắn chằm chằm, “Có phải anh thích tôi không?”

Hà Phong liếc nhìn cô: “Thì cũng khá thích.”

Tạ Trì không ngờ hắn lại thừa nhận thẳng thắn như vậy, nhất thời á khẩu.

“Hiếm khi mới gặp được người hay ho như cô.”

“Tôi chỉ là một món đồ chơi của anh thôi à?”

“Giác ngộ tốt đấy.” Hà Phong nhướng mày, “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười bảy.”

“Sinh tháng mấy?”

“Ngày 21 tháng 11.”

“Thế cô lớn hơn tôi nửa tháng đấy.”

“Gọi chị đi.”

Hà Phong bật cười: “Con nhỏ này.”

Hắn đứng dậy bước ra cửa hang, thình lình huýt lên vài tiếng như thể đang gọi thứ gì đó.

Tạ Trì có dự cảm chẳng lành, dán mắt vào cửa hang.

Quả nhiên, một bóng trắng đang nhanh như chớp lao về phía bên này.

Hà Phong ngồi xổm xuống đón lấy Bạch ca.

Cả người Bạch ca ướt nhẹp, đùa giỡn với Hà Phong một hồi rồi tiến về phía Tạ Trì.

“Bạch ca, qua đây.” Nó lại quay lại bên cạnh Hà Phong, ngoan ngoãn ngồi cạnh đống lửa.

Tạ Trì nhìn con sói trắng: “Anh thuần hóa nó kiểu gì vậy?”

“Không nói cho cô biết.”

“… Dính hơi người rồi, liệu bầy sói còn chấp nhận nó không?”

“Không.” Hà Phong v**t v* cổ nó, “So với đi theo Lang Vương thì theo tôi có tương lai hơn nhiều.”

Tạ Trì khẽ cười.

Hà Phong ngước mắt nhìn cô: “Cười gì?”

“Đồ tự luyến.”

“Cái đó gọi là bản lĩnh.”

Tạ Trì chống tay xuống đất lết lại gần bọn họ, thậm chí còn cẩn thận chạm vào cổ Bạch ca. Bạch ca ngẩng đầu nhìn cô, cọ cọ mũi vào đầu ngón tay cô.

Tạ Trì không rụt tay lại, chỉ xoa đầu nó. Trước đây sống ở trong núi, tuy cô từng thường xuyên nghe tiếng sói hú, nhưng chưa bao giờ được tiếp xúc gần thế này.

“Không sợ nó ngoạm đứt tay cô à?”

“Có anh ở đây, tôi chẳng sợ gì cả.”

“Bớt nịnh bợ đi.”

Tạ Trì hiểu rõ vị trí của mình. Hà Phong vốn tính ham chơi, trong mắt hắn, cô chẳng qua chỉ là một món đồ chơi thú vị, không khác gì một khẩu súng, một con dao hay một cây cung là mấy.

Thậm chí vị trí của cô còn chẳng bằng con sói này.

Tạ Trì nhẹ nhàng v**t v* lưng nó, đột nhiên hỏi: “Nếu Bạch ca cắn chết người trong trại của anh, anh sẽ làm thế nào?”

“Nó sẽ không cắn bậy.”

“Nếu cắn thật thì sao?”

“Thế thì chắc chắn người đó đã phạm phải lỗi gì đó, chết là đáng.”

“Nếu người chết là kẻ có địa vị cao thì sao?”

“Lấy đâu ra lắm nếu như như thế.”

“Anh có bảo vệ nó không?”

Hà Phong nghe ra hàm ý trong lời nói của cô, chợt nắm lấy bàn tay Tạ Trì đang đặt trên mình Bạch ca: “Cô muốn giết Tống Thanh Đào? Hay là Tống Mãng?”

Tạ Trì không hề kinh ngạc.

Hắn thông minh như vậy, nếu đã đoán ra rồi thì ngụy biện cũng vô dụng: “Cả hai.”

Hà Phong im lặng.

“Nếu tôi thực sự giết Tống Thanh Đào, anh có bảo vệ tôi không?”

Hà Phong cười mỉa một tiếng: “Cô tưởng giết người đơn giản thế à?”

“Không thử thì sao mà biết được.”

“Cô lề mề không chịu rời đi, chính là vì chuyện này phải không?”

Tạ Trì ngầm thừa nhận: “Anh sẽ bảo vệ tôi chứ?”

“Dựa vào cái gì mà tôi phải bảo vệ cô? Vì cô mà đi đắc tội với cả Thanh Trại sao?”

“Người của Thanh Trại đốt phá giết chóc, không có chuyện ác nào không làm, đã nhiều lần vi phạm quy tắc của anh. Anh vốn đã muốn chấn chỉnh bọn họ từ lâu, chẳng qua bận rộn việc ở mỏ quặng, không phân thân ra được nên mới để yên như vậy.”

“Anh là người có chí hướng, không cam tâm làm một tên thổ phỉ suốt đời. Anh muốn cùng các anh em và người dân trong trại xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngoại trừ giết người phóng hỏa ra thì mấy anh em nhà họ Tống cũng chẳng có mưu lược gì, không giúp được anh, lại còn nuôi ý đồ riêng. Thay bằng người của mình không tốt hơn sao?”

“Hay là thay cô lên nhé?” Hà Phong buông tay cô ra, “Tôi thấy cô càng lúc càng giống thổ phỉ rồi đấy, suốt ngày cứ đánh đánh giết giết.”

“Được thôi, tôi nhất định sẽ cai quản Thanh Trại thật tốt, còn tốt hơn cả Vân Trại ấy chứ.”

Hà Phong mỉm cười chọc nhẹ vào giữa đôi mày cô: “Cho cô cái thang là cô định leo tận lên trời đấy hả?”

Tạ Trì không né, nắm lấy ngón tay hắn: “Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở trong núi, kinh nghiệm sinh tồn không ít hơn anh đâu. Tôi đọc rất nhiều sách, không chỉ giới hạn ở thi ca từ phú, cai quản một sơn trại nhỏ nhoi này cũng chẳng khó gì. Bên cạnh anh toàn là lũ mãng phu không biết chữ, đang thiếu một trợ thủ như tôi. Đợi đến khi tôi giúp anh chỉnh đốn bọn họ rồi, đến lúc đó anh thả tôi đi cũng không muộn.”

Hà Phong gật đầu: “Nghe cũng thú vị đấy.”

“Anh sẽ đưa tôi về nhà bình an chứ? Anh đã hứa rồi mà.”

Hà Phong bỗng bật cười: “Tôi đâu có nói là sẽ không cướp cô về lần nữa.”

“…”

“Chuyện sơn trại không cần cô lo, lo mà dưỡng cái chân cho tốt đi, khỏi rồi tôi đưa cô về.” Hắn vò nhẹ tóc cô: “Còn đòi quản cả Thanh Trại, làm vợ bé cho tôi thì nghe còn được.”

Tạ Trì gạt tay Hà Phong ra, nhích người sang phía bên kia, không thèm chấp hắn nữa.

Đến trưa, mưa tạnh.

Mây đen tan đi, bầu trời quang đãng trở lại. Sau cơn mưa, đường núi trơn trượt khó đi, thành ra họ còn phải nán lại trong hang thêm nửa ngày, đợi đường khô bớt rồi mới quay về.

Tạ Trì ngủ quên mất, lúc tỉnh dậy thì thấy trên người đắp áo khoác của hắn, bên trên còn được phủ thêm lớp rơm dày. Hà Phong ngồi ở cửa hang, Bạch ca ngồi tựa vào người hắn.

Cô nhìn hai cái bóng ấy hồi lâu, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Giá mà hắn là một người bình thường thì tốt biết mấy.

Hà Phong quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt cô: “Dậy rồi à?”

Tạ Trì ngồi dậy.

Hà Phong cũng đứng lên: “Không còn sớm nữa, về thôi.”

“Ừ.”

“Trên đường nhiều nước đọng, xe lăn khó đi lắm.” Hà Phong bước tới bế ngang người cô lên.

“Thế còn cái xe lăn?”

“Lát nữa bảo người tới lấy.”

“Ồ.”

Hà Phong nhìn cô, rồi bật cười.

“Anh cười cái gì?”

“Cười cô nhẹ cân chứ còn sao nữa.” Hà Phong đột nhiên xốc mạnh một cái, làm Tạ Trì hoảng hốt ôm chặt lấy cổ hắn, “Ôm cho chặt vào, cẩn thận tôi quẳng cô vào ổ ếch đấy.”

“…”

Đúng là đồ trẻ con.

Từ đằng xa, đám anh em trong trại đã bắt đầu hò hét trêu chọc Hà Phong. Tạ Trì hơi nghiêng đầu, vùi mặt vào lồng ngực hắn, có chút xấu hổ.

“Thiếu đương gia, ngài đi đâu về thế này?”

“Đi từ sáng sớm đến giờ mới về, Thiếu đương gia nhà mình đúng là biết chơi thật!”

“Xem kìa, tình tứ quá, hở ra là bế không rời tay luôn.”

Hà Phong ra lệnh: “Lấy cái xe lăn về đây, ở hang đá phía tây rừng phong ấy.”

“Vâng!”

“Cách đó không xa còn xác của một con gấu đen nữa, dẫn người đi khiêng về.”

“Bắn chết rồi ạ? Không hổ danh là Thiếu đương gia!”

“Bớt nịnh hót đi, mau đi làm việc.”

“Tuân lệnh!”

Trong trại giăng đèn kết hoa, đã bắt đầu có không khí của đại tiệc. Tạ Trì nhìn những dãy lồng đèn đỏ rực, không nhịn được mà cảm thán: “Đẹp thật đấy.”

“Có đẹp bằng chỗ các cô không?”

“Ngang ngang nhau.” Tạ Trì nhìn hắn: “Có phải ngày kia các sơn trại khác đều sẽ tới không?”

“Ai dám không tới?” Hà Phong cười nhạt: “Phải ở đây uống rượu ròng rã hai ngày trời mới được thả về.”

Tạ Trì im lặng, trầm ngâm suy tính.

“Dẹp ngay mấy cái tâm tư nhỏ mọn của cô đi. Lúc đó cô cứ ở yên trong phòng, đừng hòng ra ngoài nửa bước.”

“Tôi cũng muốn đi dự tiệc, cũng muốn ăn đồ ăn ngon.”

“Cô muốn đi dự tiệc, hay là muốn đi tìm Tống Thanh Đào?” Hà Phong nhìn thấu tâm tư của cô: “Tôi sẽ sai người mang đồ ăn tới, sau đó canh chừng cô ăn no nê mới thôi.”

“…”

Hà Phong đặt cô xuống giường: “Lát nữa bảo Đại Chủy qua đây, tôi ra ngoài một lát đã.”

“Anh định đi đâu?”

Hà Phong dừng bước: “Sao, không nỡ để tôi đi à?”

“…”

Hắn bước lại gần Tạ Trì, chống tay xuống giường, ghé sát lại mặt cô: “Đi tắm, muốn đi chung không?”

Tạ Trì giả vờ vòng tay ôm lấy eo hắn: “Được thôi.”

Hà Phong sững người một lúc rồi đẩy cô ra: “Bớt mơ mộng hão huyền đi.”

Tạ Trì vớ lấy cái gối ném thẳng vào người hắn.

Hà Phong lập tức đón được: “Cô thích ném gối thế cơ à? Thế thì sau này khỏi cần dùng gối nữa.”

Dứt lời, hắn kẹp cái gối dưới nách, đóng sập cửa bỏ đi.

Tạ Trì gục lưng xuống, thở dài thườn thượt.

Kế hoạch hoàn hảo của cô bị đảo lộn lên hết rồi.

Đêm trước ngày sinh nhật của Hà Trường Huy, lúc Tạ Trì và Hà Phong đang luyện súng ở Đông Sơn, một anh em trong trại bất ngờ chạy tới gọi: “Thiếu đương gia, Đại đương gia cho gọi ngài đến sảnh chính một chuyến.”

Trời cũng không còn sớm nữa. Hà Phong thu súng, đẩy Tạ Trì về trại. Thấy đường đi không phải về phía sân viện của hắn, cô hỏi: “Anh đưa tôi đi đâu thế?”

“Sảnh chính.” Hà Phong thò tay ra sau lưng cô, tháo bao súng xuống: “Tôi thu khẩu súng này lại trước, sau tiệc sẽ trả cho cô.”

“Thế thì tôi không đi nữa.”

“Đưa cô đi xem pháo hoa, góc nhìn trong viện không đẹp.”

“Không muốn xem.”

“Không muốn cũng phải xem.”

“…”

Rượu thịt đã được dọn lên đầy đủ. Hà Phong vừa đẩy Tạ Trì vào cửa điện, Hà Trường Chí đã dùng giọng ồm ồm quát lớn: “Thằng ranh này! Phải dùng kiệu tám người khiêng mới mời được mày tới à!”

Tạ Trì cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn lên người mình từ mọi phía. Không giống như đám lâu la bên ngoài, những kẻ ngồi đây đều là những tay có số má trong ổ thổ phỉ. Kẻ thì mặt mày hung tợn, kẻ thì sẹo lồi đầy đầu, ai nấy đều trông dữ dằn như ma. Nhưng Tạ Trì lại chẳng hề sợ hãi, vì cô có Hà Phong ở phía sau chống lưng.

“Nhị thúc.”

Gã Hà Trường Chí này là chú ruột của Hà Phong, đến từ Mông Sơn, cũng là một tay trùm thổ phỉ có tiếng. Lúc này, ông xách một vò rượu bước tới: “Tự phạt một vò đi!”

“Nhị thúc, chú đừng làm khó cháu chứ.”

Hà Trường Chí cười ha hả, vỗ vai Hà Phong rồi nhìn sang Tạ Trì: “Đây là cô vợ bé mà mày giấu trong phòng đấy à?”

Tạ Trì chủ động gọi: “Nhị thúc.”

“Ồ, xem cái miệng này kìa, ngọt xớt luôn.” Hà Trường Chí vỗ vào sau hông: “Đã gọi Nhị thúc rồi thì không thể không có quà gặp mặt.”

Nói xong, ông rút một con dao găm ra đưa cho Tạ Trì: “Cầm lấy.”

Tạ Trì nhìn sang Hà Phong.

Hắn nói: “Cầm đi.”

Tạ Trì đón lấy: “Cảm ơn Nhị thúc.”

“Nghe nói chân cháu bị con bé Đào đánh trọng thương, để ngày mai ta bảo nó tới dập đầu tạ tội với cháu.”

Tạ Trì lập tức chớp lấy thời cơ: “Vậy ngày mai cháu nhất định phải cùng Nhị thúc uống một trận mới được, đảm bảo không say không về.”

Hà Trường Chí lại cười vang, khoác vai Hà Phong: “Người phụ nữ của mày được đấy, cũng xứng đôi với mày phết.”

Hà Trường Huy đang tựa vào tấm da hổ hút thuốc phiện, nghe vậy thì đưa mắt nhìn họ: “Ngồi đi.”

Hà Phong đẩy Tạ Trì đến cạnh chỗ ngồi của mình: “Muốn ăn gì thì tự gắp, tôi đi uống rượu đây.”

“Ừ.”

Hà Phong xách vò rượu trên bàn đi mất. Tạ Trì lặng lẽ gắp thức ăn, thỉnh thoảng còn đưa mắt quan sát xung quanh, không thấy người của Thanh Trại đâu cả.

Có lẽ tối nay chỉ là tiệc gia đình.

Qua ba tuần rượu, ngoài cửa có hai tên đàn ông dẫn theo ba người phụ nữ bước vào.

“Đại đương gia!” Một gã béo lùn đứng lên bàn: “Đây là quà tôi xin tặng ngài, ba người này đều là đại mỹ nhân, xin ngài nhận cho!”

Hà Trường Huy nheo mắt nhìn qua: “Lưu Lão Tứ, chú định làm ta kiệt sức chết à?”

“Ha ha ha ha!”

“Ngài nói gì thế! Đại đương gia hùng dũng chẳng thua gì năm xưa, ba người thì thấm tháp vào đâu!”

Lại một gã khác đứng lên bàn, gõ gõ chai rượu: “Lưu Lão Tứ, anh đúng là không biết nhìn người. Đại đương gia nhà ta thích lớn, hai đứa bên cạnh trông còn được, chứ đứa ở giữa chắc là lông tơ còn chưa mọc hết đâu.”

Mọi người lại cười rộ lên một trận.

“Đưa con bé này cho Thiếu đương gia thì hợp hơn đấy.”

Tạ Trì đang định rót trà, nghe vậy, tay bỗng khựng lại một nhịp.

Lưu Lão Tứ gọi cô: “Thiếu phu nhân, chắc cô sẽ không để bụng chứ?”

Tạ Trì không trả lời, chỉ nhìn về phía Hà Phong. Hình như hắn không nghe thấy, vẫn đang uống rượu với người khác.

Lưu Lão Tứ gọi hắn:

“Thiếu đương gia!”

“Tiểu Phong!”

“Hà Tam điên!”

Hà Phong xoay người lại.

“Hê, cứ phải gọi là Tam điên mới chịu thưa.” Gã béo chỉ vào cô gái ở giữa: “Tặng một con đàn bà cho cậu đây, có lấy không?”

Hà Phong đang uống hăng say, nhìn theo tay gã chỉ, sau đó lập tức gật đầu đồng ý: “Được thôi.”

Tạ Trì nhìn hắn chằm chằm, trong lòng bỗng thấy nghẹn lại.

Cô đặt chén rượu xuống, không thèm nhìn hắn nữa.

Quả nhiên, đã ở trong ổ thổ phỉ thì chẳng được mấy kẻ tốt lành.

Cô gái kia được đưa về viện của Hà Phong. Bên ngoài pháo hoa bắt đầu nổ vang trời, còn Hà Phong đã uống đến ngà ngà say, đã sớm quên sạch bách chuyện đưa cô đi xem pháo hoa.

Cả căn phòng nồng nặc mùi rượu và mùi đàn ông hôi hám, Tạ Trì không thể ngồi thêm được nữa, tự mình xoay xe lăn rời đi.

Chưa đi được bao xa, xe lăn đột ngột bị giữ lại.

Cô quay lại, thấy đó là Hà Phong.

Dưới ánh pháo hoa rực rỡ, gương mặt hắn cứ ẩn hiện lúc sáng lúc tối: “Sao lại bỏ về rồi?”

“Buồn ngủ.”

“Để cô đợi lâu rồi.”

Tạ Trì nghe vậy thì càng điên tiết, lúc nãy hắn vừa nhận phụ nữ về xong, giờ lại còn ở đây mập mờ với cô!

“Anh cứ uống tiếp đi, tôi tự về được.”

“Pháo hoa không đẹp à?”

“Xấu tệ.”

Hà Phong im lặng một lát rồi buông tay ra: “Thế cô đi chậm thôi, nhớ ngủ sớm.”

Hắn gọi Thanh Dương Tử lại: “Đưa cô ấy về.”

Suốt dọc đường, Tạ Trì dần bình tĩnh lại. Hắn nhận phụ nữ thì liên quan gì đến cô? Tốt nhất là nạp thêm một trăm người nữa, sau đó ám chết hắn luôn cho rồi!

Thanh Dương Tử đưa cô tới ngoài viện rồi quay lại uống rượu tiếp.

Tạ Trì tự vào sân, vừa khéo lại nhìn thấy cô gái kia đang đứng đợi ở ngay trước cửa phòng Hà Phong.

Cô gái kia cũng nhìn thấy cô, hai người đối mắt một hồi. Tạ Trì dời tầm mắt đi trước, định vào phòng.

Cô gái kia gọi cô: “Thiếu phu nhân.”

Tạ Trì không ngoảnh lại: “Tôi không phải phu nhân của anh ta.”

Cô gái rảo bước đuổi theo, đi tới bên cạnh cô, cười hỏi: “Cô cũng bị cướp đến đây à?”

“Ừ.”

“Tôi cũng thế.”

Tạ Trì nhìn gương mặt rạng rỡ của cô ấy: “Trông cô có vẻ vui quá nhỉ.”

“Tất nhiên rồi, vốn tưởng phải gả cho lão già khú đế kia, ai dè lại may mắn được đưa tới đây.”

Tạ Trì cười lạnh một tiếng.

“Tôi thấy ở đây khá tốt, nhà tôi nghèo, cơm cũng chẳng có mà ăn. Tuy tôi cũng có chút nhan sắc, nhưng cùng lắm cũng chỉ gả được vào nhà khá giả bình thường thôi. Ở đây thì khác hẳn.”

Tạ Trì nói: “Ở đây là ổ thổ phỉ, chẳng có mấy người tốt đâu.”

“Thiếu đương gia thì khác, lúc ở dưới núi tôi đã nghe danh ngài ấy rồi. Ai cũng bảo ngài ấy cực kỳ đẹp trai, hôm nay nhìn tận mắt mới thấy còn đẹp hơn lời đồn. Không ngờ đời này tôi lại gặp được chuyện tốt thế này.”

Cô nàng càng nói càng hớn hở, Tạ Trì cũng càng cảm thấy không thể tin nổi: “Cô thấy vui là được.”

“Chân cô sao thế? Cô… không đứng lên được à?”

“Bị thương nhẹ thôi. Cô về đi, tôi vào phòng đây.”

“Cô có biết bao giờ Thiếu đương gia về không?”

“Không biết.”

Cô gái bám theo sau Tạ Trì: “Tôi tên Tống Uyển, còn cô?”

“A Chi.”

“A Chi.” Tống Uyển đặt tay lên xe lăn: “Để tôi đẩy cô vào nhé.”

“Không cần.”

Tống Uyển làm như không nghe thấy , nhanh chóng đẩy cô vào phòng: “Phòng này của cô đẹp thật đấy, không biết phòng tôi sẽ như thế nào.”

Tống Uyển ngó nghiêng khắp nơi: “Cô bảo cô không phải Thiếu phu nhân, vậy cô và ngài ấy là quan hệ gì? Hầu ngủ à?”

Tống Uyển nhìn vào chân cô: “Cô thế này mà cũng hầu ngủ được sao?”

“Tôi cần nghỉ ngơi.”

“Bên ngoài ồn thế sao cô ngủ được.” Tống Uyển ngồi xuống giường, vỗ vỗ lên chăn: “Thiếu đương gia có thể đưa cô tới sảnh chính, hẳn là vị trí của cô trong lòng ngài ấy không hề tầm thường.”

“Tôi với anh ta chẳng có quan hệ gì cả, nếu miễn cưỡng tìm một cái thì tôi chỉ là bia đỡ đạn của anh ta thôi. Cô ra ngoài đi, tôi thực sự cần phải nghỉ ngơi.”

Tống Uyển bĩu môi đáp: “Được rồi.”

Tạ Trì đưa mắt tiễn cô nàng rời đi. Tống Uyển đi đến cửa còn ngoái đầu lại: “Nếu đã không có quan hệ gì, vậy thì có khi ngày mai đến lượt cô phải gọi tôi là Thiếu phu nhân đấy.”

“…”

Tống Uyển vẫy vẫy tay: “Hẹn mai gặp lại nhé.”

Tạ Trì nhìn cô ấy đóng cửa rời đi, trong lòng đột nhiên bốc hỏa.

Toàn là cái thứ gì thế không biết!

Đêm hôm đó, Hà Phong trở về rất muộn.

Tạ Trì lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài, cứ trằn trọc mãi không ngủ được, nằm kiểu gì cũng thấy khó chịu.

Chẳng lẽ hắn không nên qua đây xem mình thế nào sao?

Mà cũng phải, có người đẹp kề cận rồi, còn hơi đâu mà qua đây giải khuây với mình nữa.