A Chi, A Chi - Uin

Chương 12

12. Quá khó đối phó

“Nếu cô không mở miệng được, tôi sẽ trực tiếp đi hỏi anh ấy.”

“Không.” Cô cúi mặt xuống, lặp lại một lần nữa, “Tôi chưa.”

“Sợ rồi sao?”

“Ừ.” Tạ Trì thừa nhận, “Tôi không muốn chết, không chết thì thế nào cũng được.”

“Chỉ có bấy nhiêu tham vọng thôi à?”

“Mạng mà mất thì còn tham được gì nữa.”

“Thế tại sao cô không đi theo Tống Giao?” Hà Phong cười nói, “Lại còn sống chết ôm đùi tôi như thế.”

Tạ Trì nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc nói: “Gã làm tôi ghê tởm, vừa nhìn đã biết không phải người tốt, nếu thật sự đi theo gã thì e là tôi cũng chẳng sống được bao lâu. Anh đã từng cứu tôi, tuy đôi khi hơi hung dữ một chút, nhưng bản tính không ác, tuổi còn trẻ, địa vị lại cao, suy ra anh mới là chỗ dựa tốt nhất.”

“Cái miệng nhỏ này nói nghe ngọt xớt luôn nhỉ.” Hà Phong nắm lấy chân cô, đột nhiên dùng lực vặn mạnh một cái, “Đùa cô chút thôi, thế mà cũng tưởng thật.”

Tạ Trì đau đến mức nhíu mày, nhưng sau cú vặn này của hắn, hình như cổ chân đã bớt đau hơn hẳn.

“Yên tâm đi, tôi không giết cô đâu, cô còn chưa xứng để chết dưới họng súng của tôi.” Hà Phong đứng dậy, nhìn xuống Tạ Trì, “Nếu đã ngủ với anh cả thì cô chính là chị dâu của tôi, tôi không thể bắt nạt chị dâu được.”

“…”

Hà Phong cười xấu xa nói: “Nhưng nếu đã chưa có gì, vậy thì chúng ta còn nhiều trò để chơi đấy.”

“…”

“Chân còn đau không?”

“Hơi hơi.”

Hà Phong nắm lấy cánh tay Tạ Trì, kéo cô đứng dậy, sau đó quăng lên vai như vác bao tải.

“Tôi tự đi được.” Vai hắn rất rộng, bước đi cũng vững, nằm sấp như thế này cũng không thấy quá khó chịu, Tạ Trì nắm chặt lấy áo hắn, “Anh định đưa tôi đi đâu?”

“Còn đi đâu được nữa? Về phòng tôi.”

Tạ Trì sững sờ mất hai giây, rồi vùng vẫy dữ dội hơn: “Tôi không đi, thả tôi xuống, tôi không đi!”

“Vừa rồi còn nói nghe bùi tai lắm mà, giờ đã đổi ý rồi sao?”

Tạ Trì không động đậy nữa.

Hà Phong cười khẩy một tiếng: “Về phòng tôi? Cô mơ đẹp nhỉ.”

Hướng này là hướng đi về phía viện của Hà Trạm.

Lúc này, trái tim cô mới buông lỏng xuống.

Hà Phong đi đến cửa viện của Hà Trạm, thả Tạ Trì xuống: “Tự mình đi vào đi. Nhớ thu xếp một chút, sáng mai tôi sẽ bảo Thanh Dương Tử đến đón cô. Chúng ta sẽ từ từ tính sổ sau.”

Tạ Trì có một dự cảm chẳng lành, nhìn vết máu trên mặt hắn, định bụng cứu vãn tình hình: “Mũi anh còn đau không? Xin lỗi, tôi ra tay hơi nặng, nếu anh tức giận thì cứ đánh trả lại, tôi tuyệt đối sẽ không hé răng nửa lời.”

“Đừng có diễn nữa.” Hà Phong liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, “Về ngủ cho ngon đi, sau này cô sẽ không có nhiều thời gian để ngủ thế này đâu.”

“…” Tạ Trì có hơi không thể hiểu nổi tên nhóc này, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Hà Phong không trả lời, chỉ tươi cười rời đi.

Tạ Trì nhìn bóng lưng hắn biến mất trong đêm tối, lững thững quay về phòng, lê cái thân đau nhức nằm xuống giường. Cô đờ đẫn nhìn lên xà nhà, trong lòng có chút lo lắng.

Hà Phong đúng là một tên điên, khó đối phó thật đấy.

Sáng hôm sau, khi Tạ Trì còn đang ăn màn thầu với Hà Trạm thì thuộc hạ của Hà Phong là Thanh Dương Tử đã đến. Chưa đợi Tạ Trì ăn xong bữa sáng, hắn đã đưa cô đi.

Nhìn viện trạch là có thể đoán được địa vị chủ nhân của nó.

Chỗ của Hà Trạm chỉ có một cái viện nhỏ với hai căn phòng, còn chỗ của Hà Phong không chỉ rộng rãi hơn rất nhiều, mà còn có cả bếp riêng, chỉ riêng số người hầu quét dọn vệ sinh thôi cô đã đếm không xuể rồi.

Hà Phong không có ở trong viện, mãi đến chiều tối Tạ Trì mới gặp được hắn.

Thanh Dương Tử dẫn cô ra ngoài hiên. Hà Phong đang ngồi trên ghế đá dưới gốc cây lau súng, thấy cô đi tới thì lên tiếng: “Đến rồi à.”

“Ừ.”

Hà Phong uể oải nhướng mi nhìn cô một cái, rồi lại cúi xuống: “Ở đây cả ngày rồi, chắc cũng quen rồi chứ?”

“Ừ.”

“Chân còn đau không?”

Tạ Trì không đáp.

Thanh Dương Tử chọc nhẹ vào lưng cô, nói nhỏ: “Hỏi cô kìa.”

Hà Phong thổi nhẹ vào nòng súng, sự chú ý hoàn toàn đặt vào món bảo bối trong tay: “Cũng bướng bỉnh đấy, để xem cô còn cứng cỏi được mấy ngày.”

Tạ Trì nghe thấy lời này thì lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười nịnh nọt: “Thiếu đương gia, xin hỏi anh đưa tôi đến đây có việc gì không?”

“Chẳng có việc gì ghê gớm hết. Dạo này tôi ở trong trại, đang thiếu người giải khuây.” Hà Phong đút súng vào bao giắt sau thắt lưng, “Tôi thấy cô cũng được đấy.”

“Tôi nhạt nhẽo lắm.”

“Tôi sẽ khiến cô trở nên thú vị.”

Hà Phong hỏi Thanh Dương Tử: “Cơm nấu xong chưa?”

“Xong từ lâu rồi, chỉ đợi anh thôi.”

Hà Phong đứng dậy, lúc đi ngang qua Tạ Trì còn búng tay một cái: “Đi, đi ăn cơm.”

Tạ Trì lẳng lặng đi theo.

Một bàn đầy ắp thức ăn, Tạ Trì vừa thấy khoa trương vừa thấy lãng phí, ngoài ra còn thấy… thèm. Ở chỗ Hà Trạm toàn thức ăn đạm bạc, đã lâu rồi cô không được ăn thịt.

Hà Phong rót rượu cho cô: “Biết uống không?”

“Không biết.” Đây là nói dối. Tửu lượng của Tạ Trì rất tốt, ông nội thích uống rượu, lúc nào cũng bảo cô uống cùng ông. Uống nhiều năm đã thành quen, đàn ông bình thường không thể thắng nổi cô.

“Học đi.”

Hà Phong nhấc chén rượu, ra hiệu cho cô cũng mau nâng chén. Tạ Trì cầm chén lên nhấp một ngụm nhỏ, vờ vịt nhăn mày.

Hà Phong thích thú gác một chân lên ghế dài: “Ngon không?”

“Khó uống quá.”

“Khó uống thì uống thêm chén nữa.”

“…”

Hà Phong gõ gõ xuống bàn: “Rót đầy đi chứ, hay là để tôi phải hầu hạ cô?”

Tạ Trì rót đầy chén rượu.

Hà Phong uống chừng bốn cân rượu thì không muốn uống nữa, uống với cô nàng này chẳng có gì thú vị.

Hắn không ăn mấy món rau, chỉ gắp chút thịt rồi đặt đũa xuống, chống cằm nhìn cô.

Tạ Trì không ngừng gắp thức ăn, liếc hắn một cái: “Nhìn tôi làm gì?”

“Quê cô ở đâu?”

Cô tùy tiện bịa ra một nơi: “Tô Châu.”

“Người phương Nam à?” Hà Phong lại hỏi, “Đến Sơn Đông làm gì?”

“Đi chơi.”

“Chơi gì mà đến mức tự nộp mạng vào đây, đáng thương thật.”

“Vậy anh thả tôi ra đi?” Tạ Trì dừng đũa, nhìn chằm chằm vào hắn.

Hà Phong im lặng một lát: “Tưởng bở.”

“…” Tạ Trì cúi mặt, hậm hực gắp thức ăn.

“Nếu làm tôi vui thì thả cô đi cũng không phải là không thể, tính cả cô em thứ bảy thứ tám hay thứ chín gì đó của cô nữa.”

“Thật sao?” Hai mắt Tạ Trì mở to, nhìn hắn với vẻ mong đợi.

“Trông tôi giống dối lắm à?”

“Cái ông Nhị đương gia Lôi Trại đó có chịu nghe lời anh không?”

Hà Phong cười một cách ngạo mạn: “Tôi mà muốn vợ cả của gã thì gã cũng chẳng dám ho he gì đâu.”

Trong lòng Tạ Trì mừng rỡ, xem ra đã tìm đúng người rồi, nhưng niềm vui còn chưa xuất hiện được năm giây, cô lại cảm thấy lạnh lẽo cả người: “Anh muốn tôi làm gì?”

“Đoán xem.”

Tạ Trì nghĩ ngay đến chuyện nam nữ kia.

Hà Phong thấy vẻ mặt trầm tư của cô, lấy một chiếc đũa gõ nhẹ vào tay cô: “Nghĩ đến chuyện th* t*c gì đấy?”

Nghe thấy hai chữ này, cô bật dậy ngay lập tức: “Tôi không có nghĩ!”

“Lại còn cuống lên nữa.” Hà Phong hơi nhướng mày, “Ngồi xuống.”

Tạ Trì đứng sững lại một lúc rồi mới ngồi xuống: “Thì anh cứ nói thẳng đi, anh muốn tôi làm gì?”

“Muốn làm chuyện th* t*c ấy đấy, cô làm không?”

Gương mặt Tạ Trì đỏ bừng.

“Lại còn thẹn thùng nữa chứ.” Hà Phong cười không ngớt, “Đừng có tự mình đa tình, tôi không có hứng thú với cô.”

“…”

Hắn hạ chân xuống, đứng dậy: “Cô ăn tiếp đi, ăn nhiều vào mới có sức.”

“…”

Hà Phong vươn vai đi ra cửa, tựa lưng vào cánh cửa cũ kỹ khiến nó phát ra tiếng kêu kẽo kẹt: “Cô tên gì?”

Vì đề phòng hậu họa sau này nên Tạ Trì không dám tiết lộ tên thật, ngay cả họ cũng chẳng dám nói. Cô suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc trả lời: “A Chi.”

Hà Phong không hứng thú với họ của cô: “Chữ nào?”

“Chữ Chi trong hạt vừng (*).”

(*)  (zhī) trong 芝麻 (zhīma – hạt vừng).

Hà Phong nhìn cô, mỉm cười: “Cô cứ mở miệng ra là nói dối, tôi mà tin cô thì mới là lạ đấy.”

“…”

“Tên gì khó nghe quá, Chi trong hạt vừng à.” Hắn lặp lại một lần, đứng thẳng người, sau đó quay sang nhìn cánh cửa bên cạnh, dùng một tay đẩy mạnh nó ra hết cỡ, tiếng kẽo kẹt cũng theo đó mà vang lên chói tai: “Đổi chữ khác đi, Chi trong tiếng kẽo kẹt ấy (**).”

(**)  (zhī) dùng để miêu tả âm thanh kẽo kẹt.

“…”

Anh đặt tên hay thật.

Hà Phong nhìn vẻ mặt đầy bất mãn của cô, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái, vui vẻ bước ra ngoài.

Người đã đi xa rồi, Tạ Trì vẫn còn nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của hắn vọng lại:

“A Chi, A Chi.”

Hà Phong có một biệt danh là Hà tam điên.

Có điều, mọi người chỉ dùng biệt danh này để gọi lén sau lưng, người dám gọi thẳng trước mặt hắn chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Tại sao gọi là Hà tam điên?

Thứ nhất là liên quan đến tên của hắn, chữ Phong gồm ba chấm của bộ Thủy và chữ Phong, thứ hai là hắn đứng hàng thứ ba trong nhà, còn thứ ba là vì hắn đúng là một tên điên chính hiệu.

Ban đầu Tạ Trì thấy hắn chỉ là hơi kiêu ngạo vô lý một chút, nhưng trải qua ba ngày chung đụng, cuối cùng cô cũng đã hiểu tại sao mọi người gọi hắn là tam điên rồi.

Tạ Trì sắp bị hắn hành hạ đến chết.

Ngay sáng hôm sau, Hà Phong lôi cô đi luyện súng.

Luyện thế nào ư?

Hắn buộc tóc cô lại thật chặt, bên trên trực tiếp cắm một chiếc lông gà, lại còn là một chiếc lông gà rừng có màu sắc rất đẹp.

Hắn nói: “Đợi khi cọng lông này không còn sợi nào nữa thì coi như nhiệm vụ của cô mới hoàn thành.”

Chắc chắn ai nghe xong câu này cũng sẽ phát điên, may mà Tạ Trì vẫn nhịn được, đồng thời cũng hiểu rõ tài bắn súng của hắn ra sao. Những viên đạn lần lượt bay sượt qua đỉnh đầu cô, thậm chí cô có thể cảm nhận rõ ràng chiếc lông gà trên đầu đang rung rinh. Nói không sợ hãi là giả, Tạ Trì sợ chứ, lỡ như hắn run tay một cái là đầu cô nở hoa thật thì sao?

May mà tay hắn rất vững, Tạ Trì đã thành công sống sót.

Hà Phong thu súng lại, vẫy vẫy tay, gọi lớn từ đằng xa: “A Chi, lại đây.”

Tạ Trì thở phào nhẹ nhõm, cơ thể đang căng cứng lập tức thả lỏng hẳn ra, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy mệt mỏi.

Cô nhổ chiếc lông gà trụi lủi trên đầu xuống, hậm hực bước tới.

“Tôi giỏi không?”

“Giỏi.”

“Có phải rất k*ch th*ch không?”

“k*ch th*ch.”

“Muốn chơi lại lần nữa không?”

“Không chơi nữa.” Tạ Trì ngồi bệt xuống đất, “Tôi mệt rồi.”

Hà Phong đá nhẹ vào bắp chân cô: “Mới thế đã mệt rồi à.”

Tạ Trì né chân ra, không để hắn chạm vào.

Hà Phong đột nhiên đưa tay về phía cô, Tạ Trì ngả người ra sau, tránh hắn như tránh tà.

“Lại đây.” Hắn ngoắc ngoắc ngón trỏ.

Tạ Trì coi như không thấy.

Hà Phong cúi xuống, tay hướng thẳng về phía đỉnh đầu cô. Tạ Trì lập tức ôm chặt lấy đầu, giấu mặt vào giữa hai đầu gối.

Hà Phong nhặt một sợi lông tơ dính trên tóc cô rồi thổi cho nó bay đi: “Sợ tôi đến thế sao?”

Tạ Trì hé một mắt ra nhìn lên, giả vờ yếu đuối: “Anh đừng đánh tôi.”

“Tôi đã đánh cô bao giờ chưa?” Hà Phong đứng thẳng người, nhìn xuống cô, “Đứng dậy đi.”

Tạ Trì buông tay, thẳng lưng lên. Cô nhìn bàn tay Hà Phong đưa tới, lập tức nắm lấy, sau đó mượn lực của hắn để đứng dậy.

Lúc cần cứng thì phải cứng, lúc cần mềm mỏng thì vẫn phải mềm mỏng.

Cứ đối đầu mãi sẽ chỉ càng làm tăng thêm d*c v*ng chinh phục của hắn, thế thì biết chơi đến khi nào mới kết thúc.

Hà Phong không hành hạ cô thêm nữa, đưa cô về viện rồi tự mình đi ra ngoài.

Mãi đến đêm khuya hắn mới trở về, bên ngoài ồn ào làm Tạ Trì giật mình tỉnh giấc.

Cô không ra ngoài, chỉ nằm trong chăn nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Chắc là Hà Phong đã uống rượu, cô nghe thấy vài câu mắng mỏ, còn có âm thanh vật gì đó bị va đổ.

Đang nghe, Tạ Trì chợt nhận ra tiếng bước chân lộn xộn đang càng lúc càng gần. Cô vừa ôm chăn ngồi dậy thì cửa đã bị đá văng.

Một bóng đen cao lớn đứng ngay ngưỡng cửa, ánh trăng trong trẻo trải dài sau lưng hắn.

Tạ Trì trốn trong góc giường nhìn hắn, không dám cử động.

Hà Phong đã uống hơi quá chén. Hắn không tìm thấy phương hướng, cứ thế lảo đảo xông vào, người còn đang ngồi lù lù trên giường thế mà hắn lại không nhìn thấy: “A Chi…”

“A Chi…”

Tạ Trì thấy thần trí của hắn không tỉnh táo, không biết sẽ làm ra chuyện khốn nạn gì. Thế là cô lặng lẽ leo xuống, trốn dưới gầm giường.

May mà Hà Phong không phát hiện ra.

Hà Phong s* s**ng bên giường, đưa tay vào trong nhưng không chạm thấy người. Hắn quỳ sụp xuống, đầu gối hướng ngay về phía khuôn mặt của Tạ Trì đang núp dưới gầm giường.

“Đếm đến ba, mau ra đây cho ông.”

Tạ Trì nằm rạp trên mặt đất, mặt hướng xuống sàn, cố hết sức nín thở.

“Một.”

Tim cô đập thình thịch.

“Hai.”

Tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi.

“Ba.”

Bình tĩnh, bình tĩnh.

Trong phòng im phăng phắc.

Sao lại đáng sợ như thế chứ?

Tạ Trì ngẩng mặt lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt mơ màng của Hà Phong.

Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Hà Phong uể oải cười cười, thấp giọng nói: “Tìm thấy cô rồi.”

“…”

Tạ Trì bị Hà Phong lôi ra ngoài, khuỷu tay ma sát trên nền đất bị trầy mất một lớp da.

Hà Phong dang chân ngồi trên giường, nhìn chằm chằm Tạ Trì trước mặt: “Tôi đáng sợ lắm sao?”

Tạ Trì không nhìn hắn: “Cũng thường thôi.”

“Thế cô trốn dưới gầm giường làm gì?”

“Có chuột.”

“Bắt được chưa?”

“Chưa.”

“Trong viện của bà Vương có nuôi hai con mèo, ngày mai bế sang đây xem sao.”

“…” Tạ Trì nghi hoặc lén nhìn hắn một cái, chẳng lẽ hắn tin thật đấy à?

Hà Phong ngáp một cái, gõ gõ đầu mình: “Không thể để mặc lũ chuột muốn làm gì thì làm được, tôi nhìn cũng thấy phát phiền.”

“…” Quả nhiên là uống say quá rồi.

Hắn đột nhiên ngả người ra sau, nằm dang tay dang chân trên giường cô, miệng còn lầm bầm: “Phải tìm mèo… mèo…”

Sau đó, không còn động tĩnh gì nữa.

Tạ Trì tiến lại gần hơn một bước, thấy Hà Phong đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Cô quỳ trên giường, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, định bụng cho hắn một trận tơi bời. Nhưng cuối cùng, tay cô vẫn khựng lại giữa không trung, không dám hạ xuống.

Ngay lúc Tạ Trì đang hung dữ trừng mắt nhìn hắn, Hà Phong đột nhiên mở mắt.

Cô lập tức giật mình.

“Cô còn muốn đánh tôi.” Hà Phong ấn nắm đấm của cô xuống, nắm lấy cổ tay cô, lật người lại rồi ngủ tiếp.

“…” Tạ Trì muốn rút tay ra nhưng không thành công, lại định bẻ ngón tay hắn, nhưng lại bị nắm chặt hơn.

“Bẻ nữa là tôi chặt đấy.”

“…”

“Không phải dọa cô đâu.” Hắn rút con dao từ thắt lưng ra, đặt xuống vị trí cạnh mặt, “Đừng động đậy.”

Tạ Trì không vùng vẫy nữa, cứ thế cúi sát bên người Hà Phong, đưa mắt quan sát gương mặt hắn.

Thực ra, nếu như chỉ xét về diện mạo, trông Hà Phong thực sự rất khôi ngô anh tuấn, không hề có vẻ thô lỗ hay man rợ như những tên thổ phỉ khác. Râu dưới cằm được cạo sạch sẽ, đôi mày kiếm xếp ngay ngắn, gần như không có lấy sợi lông thừa nào. Mí kép nhàn nhạt, hàng mi dài mà thưa, sống mũi cao thẳng, ngũ quan được đặt ở những vị trí vô cùng hài hòa, trông thanh tú sạch sẽ, sáng sủa biết bao.

Tạ Trì có chút khó hiểu.

Một tên thổ phỉ lớn lên trong núi, suốt ngày chỉ biết múa đao nghịch súng, chạy rông khắp nơi, hai tay còn nhuốm đầy máu như hắn, vậy mà tại sao lại có vài phần khí chất thư sinh, đặc biệt là khi nhắm mắt ngủ thế này nhỉ?

Có lẽ là do được thừa hưởng từ người mẹ đẹp tựa tiên giáng trần của hắn rồi.

Tạ Trì quỳ đến mức tê cả chân, dứt khoát ngồi bệt xuống đất.

Một lúc lâu sau, hẳn là Hà Phong đã ngủ say rồi, cô lại thử rút tay ra thêm lần nữa, nhưng vẫn không thể thoát khỏi.

“Sao anh không uống cho chết luôn đi.”

“Hửm?”

“Anh tỉnh rồi à?”

Hắn chưa tỉnh, chỉ khẽ “hử” một tiếng.

“…”

Sáng hôm sau, Hà Phong tỉnh dậy trước Tạ Trì.

Hắn nằm trên giường, nhìn chằm chằm Tạ Trì đang ngồi dưới đất, cảm thấy cô nàng này thật non nớt, một cái vẻ non nớt mà hắn chưa từng thấy bao giờ, làn da vừa trắng vừa mỏng, e là chỉ cần một cành cây nhỏ quệt nhẹ qua cũng đủ rách một đường rồi.

Hà Phong không biết thương hoa tiếc ngọc, không bế cô lên giường, cũng chẳng biết đắp cho cô một cái chăn, cứ thế để mặc cô ngồi ngủ dưới đất như vậy.

Hắn nhớ lại dáng vẻ cô trốn dưới gầm giường đêm qua, bỗng bật cười một cách vô lại, thậm chí còn cố ý phát ra tiếng động.

Tiếng cười này làm Tạ Trì tỉnh giấc.

Do tư thế ngủ sai nên cô vừa đau lưng vừa mỏi cổ, vừa mở mắt ra, thấy Hà Phong đang híp mắt nhìn mình cười thì giật bắn cả người, vội vàng mạnh bạo rút cổ tay ra. Cả người cô ngã ngửa ra sau, hai tay chống xuống đất để giữ thăng bằng: “Anh nhìn tôi thế làm gì?”

Hà Phong không trả lời, ngồi dậy, khoanh chân nhìn cô: “Lại đây, bóp vai cho tôi.”

“…”

Hắn có còn là con người nữa không vậy?

Không, hắn không phải người.

Nhưng vẫn phải dỗ dành, phải chiều chuộng, phải nịnh nọt. Ai bảo người ta là vua vùng này chứ.

“Vậy anh xoay người lại đi.”

Hà Phong vỗ vỗ vào tấm đệm bên cạnh: “Tự mình leo lên đây.”

Tạ Trì lạnh mặt, lẳng lặn bò ra phía sau hắn, ngoan ngoãn bóp vai cho hắn.

“Mạnh tay chút nữa, hôm qua lúc đánh tôi cô khỏe lắm mà.”

“…”

Tạ Trì dùng sức nhéo hắn một cái, tưởng thế là hắn sẽ mắng mình, không ngờ Hà Phong không hé răng nửa lời.

Tại sao lại thấy bất an thế này nhỉ?

“Tạ Vãn Chi.”

Tạ Trì nghe thấy cái tên này, hai tay lập tức khựng lại.

Hà Phong mỉm cười: “Đừng dừng lại, tiếp tục đi.”

Tạ Trì có chút chột dạ.

“Cô họ Tạ, người Vô Tích, đến đây là để ở nhờ nhà người thân. Người thân này là Tạ Gia Mẫn ở Tế Nam, là chú hai của cô. Cha cô tên Tạ Gia Hưng, tổ tiên nhà cô từng vẽ tranh cho cung đình, nay chuyển sang làm nghề buôn tơ lụa. Trong nhà cô xếp hàng thứ bảy, còn đứa bị cướp lên cùng cô là con thứ chín. Nghe nói cô vẽ tranh rất đẹp, đúng không?”

“Anh đã điều tra hết rồi, còn hỏi tôi làm gì nữa?”

“Cô cứ nhất quyết muốn quay về, nhưng liệu có biết chuyện này chưa? Theo lời nhà họ Tạ thì hai chị em cô đã chết rồi.”

“Ý anh là sao?”

“Đóng quan tài, hạ huyệt, lập bia, chết rồi.” Hà Phong thấy cô không nói gì thì tiếp tục: “Đơn giản lắm, con gái nhà lành bị thổ phỉ bắt lên núi là chuyện nhục nhã biết chừng nào.”

Tạ Trì trông có vẻ không quá ngạc nhiên, chỉ bình tĩnh rũ mắt, sau đó trầm tư suy nghĩ.

“Xem ra là cô không quay về được rồi.”

“Vậy ông nội tôi thế nào?” Tạ Trì không quan tâm đến những người khác, chỉ lo lắng cho người ông đã một tay nuôi nấng cô trưởng thành

“Không biết, không điều tra.” Hà Phong nắm lấy tay cô, kéo cô lại trước mặt: “Cô còn quay về làm gì? Ở lại sơn trại của tôi không phải tốt hơn sao?”

“Ở lại đây làm gì? Làm con chó của anh? Hay là một món đồ chơi?”

“Vậy cô muốn làm gì? Làm vợ tôi à?” Hắn bóp lấy cằm cô, nhìn qua nhìn lại, cố ý thở dài một tiếng: “Vẫn còn kém chút, nhưng cũng tạm chấp nhận được.”

Tạ Trì gạt tay hắn ra: “Dù tôi có phải phiêu bạt khắp nơi thì cũng không muốn ở lại đây.”

Hà Phong im lặng.

“Anh có thể ra ngoài không?”

“Được thôi, cô tự khóc một lát đi.”

Hà Phong đi đến cửa, quay đầu nhìn cô một cái. Tạ Trì im lặng cúi đầu, trông có chút cô đơn.

Hắn giúp cô đóng cửa lại: “Vừa vừa phải phải thôi, lát nữa nhớ ra ngoài ăn cơm, quá giờ là không còn gì ăn đâu.”

Tạ Trì không hề đau lòng, ngược lại còn cảm thấy chuyện này hết sức bình thường.

Con người Tạ Gia Hưng thế nào, cô là người hiểu rõ hơn ai hết. Ông ta luôn nhấn mạnh việc phải giữ gìn gia phong, danh tiếng, thể diện, không chấp nhận một đứa con gái đã từng rơi vào tay thổ phỉ cũng là lẽ đương nhiên.

Nếu đã như vậy, liệu cô còn có thể quay về bên cạnh ông nội không?

Tạ Trì điều chỉnh tâm trạng rất nhanh. Cô sẽ không vì thế mà từ bỏ ý định xuống núi, mặc dù nhà họ Tạ đã bỏ rơi chị em cô.

Không ăn không uống chẳng có ý nghĩa gì, vì dù sao người chịu thiệt thòi cũng chỉ có mình mình.

Tạ Trì tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài ăn cơm với Hà Phong.

Hà Phong thấy cô bình thản ngồi xuống đối diện mình liền lăn một quả trứng luộc qua: “Tặng cô một quả.”

Tạ Trì đón lấy: “Tôi muốn nữa.”

Hà Phong lại lăn thêm một quả cho cô: “Muốn nữa không?”

“Muốn chứ.”

Hà Phong nói với Thanh Dương Tử: “Bảo nhà bếp luộc thêm hai mươi quả nữa.”

“Nhiều thế ạ?”

“Không nhiều, cô ấy ăn được, không ăn hết không được rời bàn.”

Tạ Trì bóc vỏ trứng, một miếng cắn hết nửa quả trứng, giống như đang cố tình đối đầu với hắn: “Hai mươi quả thôi à, bốn mươi quả tôi cũng ăn hết được.”

Hà Phong mỉm cười: “Thanh Dương Tử, đi luộc bốn mươi quả.”

“Hả.” Thanh Dương Tử gãi đầu, “Vâng ạ.”