A Chi, A Chi - Uin
Chương 1
1. Thấy quỷ
Quý Đồng đã phải tạm nghỉ học hơn nửa năm.
Đầu năm nay, cô đụng phải một con quỷ già khó nhằn, bị nó giày vò cho sống dở chết dở hơn một tháng trời. Bà đồng đã xem, đạo sĩ cũng đã tìm, tốn bao nhiêu công sức và của cải mới tiễn được nó đi.
Chưa yên ổn được mấy ngày, cô lại đụng phải quỷ.
Tuy rằng từ bé đến lớn, số lần Quý Đồng gặp phải chuyện này không tính là ít, gặp mãi cũng thành quen, nhưng dù sao đây cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì. Cả đời sống thường ngày, thân thể và tinh thần đều sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.
Chu Hâm không còn cách nào khác, đành gửi cô vào chùa ở một thời gian.
Nơi cửa Phật thanh tịnh, quả nhiên đã yên ổn hơn hẳn.
Giữa tháng Tám, Chu Hâm đón Quý Đồng trở về, một là để kịp cho đợt nhập học trở lại vào tháng Chín, hai là để cho cô thích nghi với môi trường ở nhà một thời gian, dù sao giờ giấc sinh hoạt trong chùa cũng không giống bên ngoài.
Họ đã chuyển đến một ngôi nhà mới.
Cách nơi ở cũ trước đây không xa có một cái hồ mới đào, lại xây thêm một cây cầu, người ta bảo là đã phạm vào phong thủy. Chu Hâm liền vội vàng lo liệu việc chuyển nhà, nhà mới là một căn chung cư mới có thiết kế khá đặc biệt, cực kỳ có phong cách. Nơi này nằm gần một ngôi chùa, bà nghĩ để con gái hưởng chút hào quang Phật pháp thì ma quỷ gì đó cũng sẽ phải tránh xa.
Từ khi rời khỏi chùa, tuy rằng không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng Chu Hâm vẫn luôn lo lắng.
Vài ngày trước khi khai giảng, bà đã liên hệ với một vị đại sư, dẫn Quý Đồng đến Giang Tây để xin một lá bùa và một sợi dây đỏ đeo tay mang về. Có tác dụng hay không thì tính sau, ít nhất cũng đã an tâm được phần nào.
Nhưng từ khi có hai món bảo bối này, quả thực Quý Đồng không còn gặp phải những chuyện kỳ quái kia nữa.
…
Quý Đồng chuyển vào học trường Trung học số 2, cũng nằm trong khu vực này, vừa gần nhà vừa gần chùa.
Đây không phải là ngôi trường hàng đầu, Chu Hâm sợ Quý Đồng không theo kịp sẽ bị áp lực, vậy nên bà không bao giờ hỏi han chuyện học hành của cô, mong ước duy nhất là cô có thể sống thật bình an khỏe mạnh.
Học kỳ mới vừa bắt đầu, giáo viên chủ nhiệm bận rộn đủ thứ việc, sắp xếp qua loa cho Quý Đồng một bộ bàn ghế, bảo cô ngồi cạnh bục giảng.
Học sinh chuyển trường luôn luôn thu hút sự chú ý của mọi người, huống hồ học sinh này lại có ngoại hình nổi bật như thế.
Lúc nào Quý Đồng cũng ủ rũ, cứ rảnh ra là sẽ gục mặt xuống bàn mà ngủ. Sắc mặt cô không được hồng hào cho lắm, rất thiếu sức sống, trông bệnh tật ốm yếu cực kỳ. Không hẳn là do đợt trúng tà vừa rồi, mà là vì từ nhỏ đến lớn cô đã gặp ma vô số lần, chính vì thế mà cơ thể luôn gặp vấn đề, từ đó kéo theo vận khí cũng bị ảnh hưởng đôi phần.
Sau hai ngày lên lớp, cuối cùng Quý Đồng cũng có chỗ ngồi chính thức. Vì dáng người cô khá cao nên được xếp ngồi ở hàng thứ năm, xung quanh toàn là bạn nam.
Bạn cùng bàn của cô tên là Cam Đình, là một người đẹp sắc sảo, hôm qua vẫn còn để tóc xoăn tít như mì tôm, hôm nay đã bị ép duỗi thẳng lại, lại còn được cắt ngắn ngang vai.
Giờ tự học buổi tối, Cam Đình viết xong nhật ký, tay chân ngứa ngáy chọc chọc vào Quý Đồng đang làm bài tập: “Trò chuyện tí đi.”
Giáo viên Vật lý đang ngồi trên bục giảng đọc sách, Quý Đồng không nói chuyện, chỉ nhìn Cam Đình một cái rồi viết một chữ “Được” lên giấy nháp, sau đó đẩy ra giữa hai người.
“Lão Vương không quản đâu, nói nhỏ thôi là được.” Cam Đình cắn cán bút, thấy Quý Đồng không lên tiếng thì nhìn chằm chằm vào cái mũi cao thẳng của cô, hỏi: “Cậu có bạn trai chưa?”
Quý Đồng lắc đầu.
“Không ai theo đuổi cậu à?”
Quý Đồng lại lắc đầu.
“Sao có thể? Cậu trông xinh đẹp thế này cơ mà.”
Cam Đình nhìn chằm chằm, khiến Quý Đồng có chút ngượng ngùng.
“Nhưng sắp có rồi đấy.” Cam Đình xoay cây bút trong tay, “Hai ngày nay trong lớp đều bàn tán về cậu, cả lúc tập thể dục sáng nay Tưởng Triều cũng nhìn lén cậu suốt.”
Quý Đồng hoàn toàn không hứng thú với phương diện này, cũng chẳng muốn biết Tưởng Triều là ai.
“Mình thấy…”
“Cam Đình! Em làm cái gì mà tụm năm tụm ba thế?” Giọng nói của giáo viên chủ nhiệm vang lên từ phía cửa sau, khiến cả lớp đồng loạt ngẩng đầu nhìn sang.
Cam Đình im bặt, đưa tay gãi gãi đầu, sau đó cúi mặt xuống, cầm bút vẽ vớ vẩn lên sách, giả vờ chăm chú ghi chép.
Quý Đồng đẩy tờ giấy qua, trên đó viết: “Lần sau vẫn nên viết chữ thôi.”
Cam Đình phụt cười một tiếng, vội vàng bịt miệng, viết trả lời: “Được thôi!”
…
Chu Hâm làm trong ngành truyền thông mới, mở một studio ở khu sáng tạo, dạo gần đây bận đến nỗi không ngó ngàng gì được đến công việc, toàn phải dựa vào hai nhân viên cấp dưới mà chật vật duy trì. Sau khi cuộc sống của Quý Đồng trở lại như bình thường, công việc của bà cũng dần đi vào quỹ đạo. Tuần đầu tiên, bà vẫn đều đặn đưa đón Quý Đồng đi học mỗi ngày hai chuyến, sau này lượng công việc tăng lên khiến bà bận đến tối tăm mặt mày, chỉ đành để cô tự mình đi về.
Cứ cách nửa tháng, trường học mới cho nghỉ xả hơi hai ngày cuối tuần. Chiều thứ Sáu tan học, học sinh đã như ong vỡ tổ, người thì thu dọn đồ đạc về nhà, người thì lại rủ rê nhau đi lượn phố.
Bên ngoài trời đang đổ mưa, Quý Đồng không mang theo ô, cô định đợi mưa tạnh bớt nên ở lại lớp làm thêm vài bài tập.
Mọi người đi hết, cả tầng lầu dần trở nên vô cùng yên tĩnh.
Quý Đồng đeo ba lô rồi rời khỏi trường. Mọi khi tầm này trời vẫn còn sáng, nhưng vì hôm nay có mưa nên bên ngoài tối om.
Mưa vẫn không ngừng rơi, chỉ có thể bắt xe buýt để về.
Quý Đồng lên tuyến xe số 13. Trên xe đã có ba hành khách, một người ngồi sau tài xế, một người ngồi giữa, còn có một ông chú mập mạp ngồi ở cuối xe, mặc bộ đồ đen, cúi đầu bất động.
Vì cách nhà chỉ có một trạm nên Quý Đồng cũng lười ngồi. Cô đứng ngay ở cửa xuống, nhìn những dòng nước mưa chậm rãi chảy trên cửa kính xe hết đan chéo rồi lan rộng, trông như lớp vỏ cây già khô khốc phủ đầy sốt tương.
Ngày mưa thường tắc đường, xe buýt cứ liên tục đi rồi dừng, dừng rồi đi.
Một tay Quý Đồng bám vào cột, tay kia xốc lại quai ba lô bên vai phải. Không biết người đàn ông áo đen ở cuối xe đã đứng cạnh cô từ lúc nào, vẫn luôn cúi đầu như cũ.
Quý Đồng không nhìn ông ta, bỗng dưng cô ngáp một cái, nước mắt trào ra.
Buồn ngủ quá.
Cô rũ mắt, mệt mỏi nhìn cái bóng của mình trên sàn xe lắc lư theo từng nhịp chuyển động.
Khoan đã??
Người bên cạnh không có bóng.
Quý Đồng mở bừng mắt, đầu óc lập tức tỉnh táo hẳn. Không thể nào, từ khi mang theo lá bùa và vòng tay màu đỏ đó, cô chưa từng nhìn thấy ma quỷ thêm lần nào nữa.
Chẳng lẽ bảo bối mất linh rồi?
Cô dùng khuỷu tay móc vào cột trụ, hơi nghiêng người, vén tay áo đồng phục lên, để lộ cổ tay bên dưới.
Không thấy vòng đâu.
Cô ngẩn người mất một lúc.
Đâu mất rồi? Còn lá bùa đâu? Trong ba lô thì phải??
Xe buýt dừng lại ở ngã tư.
Quý Đồng giả vờ như không thấy gì, mắt không rời khỏi cửa xe.
Nhưng mà, cô không trêu chọc quỷ, quỷ lại cứ thích trêu ghẹo cô.
Con quỷ đó như cảm nhận được suy nghĩ của cô, đột nhiên bay đến rồi dừng ngay ở vị trí đối diện với Quý Đồng, trợn trừng hốc mắt đen ngòm không có con ngươi mà quan sát cô.
Tâm Quý Đồng vững như bàn thạch, coi như không thấy.
Con quỷ một mắt vẫn đứng yên bất động nhìn chằm chằm cô.
Cuối cùng cũng đến trạm, cửa xe vừa mở, Quý Đồng đã bình tĩnh mà bước xuống xe. Để không lộ ra vẻ gì là gọi là sợ hãi, cô không dám chạy thục mạng, chỉ rảo bước thật nhanh.
Con quỷ một mắt bám theo cô suốt cả dọc đường, từ phía sau lướt sang bên cạnh, rồi từ bên cạnh bay ra trước mặt. Quý Đồng cảm thấy cả người mình đã vã mồ hôi lạnh, nhưng thực tế toàn thân cô lại lạnh ngắt.
Sao nó vẫn còn đi theo?
A a a đừng đi theo nữa mà!!!
Quý Đồng còn đang bực bội, con quỷ kia lại đột nhiên vươn tay về phía cô, khiến cô giật bắn cả người. Nó cười hì hì, chu môi áp sát lại gần.
Quý Đồng lập tức vắt chân lên cổ mà chạy.
Những con quỷ mà cô gặp hằng ngày đa phần đều có ngoại hình không khác gì người sống. Có con trong suốt hơn, có con thì ít trong suốt hơn. Lang thang nơi nhân gian, nếu không chú ý nhìn kỹ thường khó phân biệt được người hay quỷ.
Nếu đã như vậy mà lại còn có hành vi bất nhã thế kia, chắc chắn chẳng phải loại quỷ đoàng hoàng gì.
Nếu thật sự bị loại này ám vào thì chỉ có nước phát điên.
“Em gái ơi.”
“Em gái đợi anh với.”
Vì chạy vội nên Quý Đồng còn đụng phải người khác, ba lô rơi bịch xuống đất. Cô quay lại nhặt, thấy con quỷ một mắt kia đang nhe răng trợn mắt bay về phía mình, vội vàng chộp lấy ba lô che lên đầu rồi chạy biến.
Mưa rơi xối xả vào mặt, làm nhòe cả tầm nhìn.
Quý Đồng cắm đầu chạy, không biết vì sao lại chui vào con hẻm tàn tạ xa lạ, rẽ trái rẽ phải mãi không có đường ra. Chạy được một hồi thì hết đường, trước mặt đã xuất hiện một bức tường đá cao lớn.
“Em gái ơi.”
Con quỷ này có vẻ ngoài dâm tà, giọng nói lại rợn cả gai ốc. Quý Đồng chưa từng gặp sắc quỷ bao giờ, hai chân mềm nhũn ra, ngồi thụp xuống ôm đầu không dám nhìn nó, miệng bắt đầu niệm chú Lăng Nghiêm.
“Đừng niệm.”
“Đừng niệm mà.”
Thôi xong, đầu óc đột nhiên đoản mạch, đoạn tiếp theo niệm thế nào nhỉ?
Rõ ràng trước đây cô thuộc làu làu kia mà.
“Em gái đừng niệm nữa nhé.”
Quý Đồng cuộn tròn mình thành một cục, không tài nào nhớ ra nổi. Cô đấm vào đầu mình mấy cái, bịt tai hét lớn một câu: “Tránh ra!”
Thế mà lại im thật.
Đi rồi sao?
Quý Đồng hé mắt nhìn qua khe hở cánh tay, chỉ thấy con quỷ một mặt kia đang lơ lửng trên không, miệng há to, lưỡi thè ra ngoài, trông vô cùng đáng sợ.
Có một bàn tay đang bóp lấy cổ nó, đột nhiên ném văng nó ra xa, kèm theo là một giọng nói khiến người ta run sợ:
“Cút!”
Lệ khí tràn đến bức người, Quý Đồng bị chữ “Cút” này làm chấn động đến tận óc.
Xung quanh quá tối, cô không nhìn rõ hình dáng cụ thể của người đó, chỉ biết là một người đàn ông, thân khoác áo choàng đen, vóc dáng vô cùng cao lớn uy nghiêm.
Anh đứng yên bất động, giống như đang quan sát cô.
Quý Đồng hơi ngẩng lên, lộ ra nửa cái mũi, nhìn về phía đối phương. Trong mắt cô chỉ có một màu đen kịt, khuôn mặt của anh lại còn bị vành mũ rộng che khuất, không thể nhìn thấy được gì.
Bốn phía không có đèn, không chỉ đối phương không có bóng, mà ngay cả chính cô cũng không thấy bóng mình đâu.
Vậy nên đây là người, hay là quỷ?
Còn đang suy nghĩ thì đèn trong hẻm đã đồng loạt sáng rực lên, chói đến nỗi Quý Đồng phải dùng tay che mắt, đến khi bỏ tay ra thì trước mặt đã trống không.
Người kia đã biến mất.
Mà con đường phía trước thì đã sáng trưng.
Quý Đồng vội vàng đứng dậy, nhanh chân chạy ra ngoài.
…
Bà nội đi đánh mạt chược, Chu Hâm cũng không có ở nhà. Lá bùa nằm trên bàn học, nhưng sợi dây đỏ vẫn không thấy đâu. Quý Đồng gọi điện cho Chu Hâm nhưng không ai nhấc máy, năm phút sau, bà mới gọi lại cho cô.
“Đồng Đồng, mẹ đang ở nhà ngoại. Bà ngoại con gặp chút chuyện, mẹ phải ở đây thêm vài ngày, tiền sinh hoạt mẹ để chỗ bà nội rồi, nhớ uống thuốc bổ nhé. Đừng có để vòng tay chuỗi hạt lung tung, biết chưa?”
“Bà ngoại bị sao vậy ạ?”
“Bị xe con đụng thôi, không có vấn đề gì nghiêm trọng, nghỉ ngơi chút là khỏe, con đừng lo. Vài ngày nữa mẹ sẽ về.”
“Vâng.”
Quý Đồng nhìn lá bùa trên bàn, lại hỏi: “Mẹ có thấy sợi dây đỏ của con đâu không?”
“Vòng tay á? Không phải con vẫn luôn đeo sao? Bị mất rồi à?”
“Để con tìm lại xem, có lẽ sơ ý đánh rơi ở đâu đó rồi.”
“Hôm nay vẫn ổn chứ? Không gặp phải chuyện gì chứ?”
Quý Đồng không muốn bà lo lắng: “Không có ạ.”
“Có chuyện gì thì phải báo ngay cho mẹ. Buổi tối đừng quên uống sữa, hâm nóng rồi hẵng uống.”
“Vâng ạ.”
“Thế nhé, con tự cẩn thận đấy, cứ ở yên trong nhà là được.”
“Vâng.”
Điện thoại đã ngắt kết nối, Quý Đồng đặt máy xuống.
Cô lục lại ba lô một lần nữa, vẫn không tìm thấy sợi dây đỏ.
Bên ngoài cửa sổ, có một cái bóng lướt qua thật nhanh.
Quý Đồng giật mình, vội vàng kéo rèm lại.
Cô chợt nhớ đến người đàn ông mặc áo choàng đen lúc nãy, dường như bên tai vẫn còn vang vọng tiếng mắng trầm thấp đầy giận dữ đó.
Cút!
Có vẻ như anh rất lợi hại.
Cũng rất hung dữ.
Quý Đồng hồi tưởng lại vóc dáng của anh, trái tim bỗng đập nhanh liên hồi. Cô th* d*c mấy hơi, chắp tay nắm thật chặt lá bùa, đứng dậy nhảy vài cái để phân tán sự chú ý.
Mặc kệ là người hay quỷ, ít nhất thì anh cũng đã giúp đỡ mình.
…
“Không ở lại thêm chút nữa sao?”
“Không.”
Mạnh Nguyên loáng cái đã xuất hiện trước mặt Hà Phong, chặn ngang đường đi của anh: “Đi đâu đấy?”
“Đi ngủ.”
“Ồ, cùng đi đi.”
Hà Phong tát cho cô nàng một cái xoay vòng vòng: “Tôi có công việc phải rời đi một lát. Cô ở đây canh chừng, có chuyện gì thì báo lại cho tôi.”
Mạnh Nguyên tức giận nhìn theo bóng lưng của Hà Phong: “Chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả!”
…
Con quỷ một mắt kia vẫn không dám rời đi, chủ động nhận tội còn hơn là bị Hà Phong đuổi theo đánh cho một trận.
Thấy Hà Phong đã rời khỏi nữ quỷ kia, nó vội vàng quỳ xuống: “Hà đại nhân, tôi không dám nữa đâu, con bé đó nhìn thấy được chúng ta, tôi chỉ muốn trêu nó chút thôi, không định làm gì cả, xin ngài tha cho tôi…”
Hà Phán đứng từ trên cao nhìn xuống, nếu là trước đây, anh nhất định sẽ dùng Hồn Tiên (*) quất cho con quỷ này hồn bay phách tán: “Tự mình đến Thập Nhất Điện lãnh phạt đi.”
(*) Hay còn gọi là roi hàng hồn.
Con quỷ kia định nói rồi lại thôi, lúc nhìn lại thì Hà Phong đã biến mất rồi.
Nó hối hận không thôi, tức đến nỗi con ngươi còn lại cũng suýt rơi ra.
Xui xẻo!
Sao tự nhiên lại đụng phải vị đại lão khó nhằn này thế không biết!
…
Đêm khuya, Quý Đồng gục trên tờ đề thi mà ngủ thiếp đi.
Trên trán cô lấm tấm một lớp mồ hôi mịn, lớp áo mỏng sau lưng cũng đã ướt đẫm.
Hà Phong đứng trong góc tường ngắm nhìn cô hồi lâu.
Anh rất muốn tiến lại gần cô, yêu thương cô, nhưng lại sợ cô sẽ thấy khó chịu.
Tìm kiếm bao lâu nay, cứ ngỡ tình cảm kìm nén suốt ngần ấy năm sẽ bùng phát dữ dội không thể kiểm soát.
Không ngờ rằng, lại là khắc chế vô hạn.
Căn phòng đóng kín cửa, cũng không bật điều hòa, vô cùng oi bức.
Anh thổi mở một cánh cửa sổ để gió nhẹ lùa vào, rồi mới rời đi.
Quý Đồng ngủ đến mức tay chân tê dại, vừa mở mắt ra đã bị cái bóng của chính mình trên cửa sổ làm cho giật mình. Cô nhớ rõ ràng mình đã đóng cửa sổ rồi mà.
Rèm cửa hơi động đậy, Quý Đồng lập tức bật dậy đóng sập cửa sổ, rồi cài chặt khóa.
Cô không còn tâm trạng nghĩ ngợi nhiều, thu dọn sách vở rồi vội vàng lên giường.
Có những chuyện càng nghĩ càng thấy sợ, nhất là vào ban đêm.
Không sao, không sao, trong nhà đặt nhiều đồ trấn tà lắm.
Đại cát đại lợi, đại cát đại lợi.
…